Đề Xuất 1/2023 # Đọc Chap 22: Thiên Mộng Hay Ác Mộng? # Top 2 Like | Duhoceden.com

Đề Xuất 1/2023 # Đọc Chap 22: Thiên Mộng Hay Ác Mộng? # Top 2 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Đọc Chap 22: Thiên Mộng Hay Ác Mộng? mới nhất trên website Duhoceden.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Lại một cái bàn khác, sát bên bàn của Cự Giải. Với mái tóc đen láy, đôi mắt tinh anh luôn hướng về bàn Cự Giải, anh là Hoàng Phong.Hoàng Phong lại hoàn toàn khác, anh với Cự Giải chưa bao giờ nói chuyện với nhau. Có thể xem như người xa lạ. Nhưng anh đã nhốt bóng hình cô từ 200 năm nay. Tại sao ư? Tại anh đồng cảm với dòng máu lai trong cô giống anh (có trong giới thiệt Cự Giải). Như thế, anh cứ âm thầm dõi theo cô, xem cô như thế nào? Cuộc sống của cô khi bị hắt hủi có giống như anh không? Từng ngày từng giờ anh theo dõi cô, lâu thành lệ. Anh quen thuộc với vóc dáng ấy. Quen với điệu bộ tung tăng trong mưa của cô. Quen đứng từ xa nhìn bóng lưng Cự Giải cô cô đơn trong bóng tối. Anh muốn đến gần. Chân anh lại không nhấc nổi. Cứ như vậy thôi, anh cứ như vậy mà đưa cô vào tim và để cô từng nhát từng nhát đâm nát trái tim anh. Anh biết cô không sai. Cô thậm chí còn không biết anh. Anh chỉ hận bản thân anh không đủ dũng cảm nói với cô. Anh không dám đối mặt với cô. Truy ra thân phận của anh cũng vô cùng ác nghiệt đi. Mẹ anh là một trong những vụ thần tối thượng, rủi sao vướng phải lưới tình với tộc thiên Thần Sa Ngã, bà đã sinh ra anh rồi bị lưu đày xuống Cách Mệnh Cảnh. Cứ như vậy công việc của anh hằng ngày thật…rảnh.Rảnh như vậy nên trừ việc dõi theo Cự Giải hằng ngày trở thành công việc của anh. Công việc của bản thân. Công việc 1 ngày không làm không được.Cự Giải?! Anh muốn đến gần em. Lại bàn học khác. Con người anh đã bị đóng băng rồi phải không? Anh chưa từng yêu ai. Anh cũng chưa từng thương ai ngoài cô ấy. Là tình đầu của anh đấy_ Ma Kết. Em gái anh, em gái, em gái, phải rồi là em gái của Vũ Kết nhưng anh chưa từng xem cô là em gái mình. Mà anh xem Ma Kết chính là một người con gái, anh luôn như vậy. Luôn lo lắng cho cô.Tiếc sao anh chỉ là một người anh. Anh có thể là gì hơn với Ma Kết cô chứ? Đã 600 năm anh luôn ở bên cô với vai trò, trách nhiệm của một người anh. Anh muốn xoá tan cái ranh giới ấy. Anh sẽ đến bên Ma Kết. Vũ Kết anh tự hứa. Nhưng anh lại không hiểu tại sao hôm nay Ma Kết không đến lớp? Cả mấy tên kia cũng không tới!? Chỉ có mỗi mình Song Ngư thế này? Khó hiểu?… Song Ngư thở đều đều, cô vẫn chăm chú nghe giảng bài. Cô vẫn viết bài đều đều. Đôi mắt cô vẫn tinh nghịch như thường. Nhưng dường như đó lại là lớp vỏ bọc. Song Ngư?_Long Mạn len lén qua chỗ Song Ngư. Hả?_ Song Ngư bỗng giật mình. Cô không biết Long Mạn lại đến. Cô lại không phát hiện? Em sao vậy?_ Long Mạn lo lắng Không sao!_ Song Ngư trên mặt sao không chút biểu cảm lại lạnh lùng đáp trả. Có chuyện gì sao!?_ Long Mạn vẫn ngoan cố. Anh biết cô không ổn. Long Mạn, đừng phiền tôi._ Song Ngư nhìn Long Mạn rồi không thương tiếc quăng cho anh ánh mắt chán ghét. Anh biết anh đã làm tổn thương Song Ngư. Anh biết nhưng anh không muốn như vậy. Tất cả những gì anh muốn là tốt cho cô, không muốn làm cô tổn thương. Song Ngư, em không sao chứ?_ Long Mạn lo lắng cho cô. Long Mạn, tôi mệt, anh né ra._ Song Ngư mệt mỏi gục đầu xuống bàn. Long Mạn anh cũng không dám hỏi nhiều. Chỉ lặng lẽ nhìn cô như vậy mà không thể làm gì hơn. Song Ngư là người có sức phòng thủ rất cao, ngang ngửa với Bảo Bình, cô hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài yếu đuối của mình. Hôm nay Song Ngư có thể đi học, bởi vì cũng chỉ có mình cô có thể chịu đựng được sự đau đớn sau khi thi triển Ma Cấm Truyền Nhân Pháp Khí. Từ giờ, 6 người con trai kia đã có phép. Là sức mạnh của Thiên Thần không phải Ma Pháp của Bảo Bình. Những Thiên Thần như Song Ngư, Ma Kết, Cự Giải, Sư Tử thì sức mạng giảm đi đáng kể.Điển hình như Long Mạn đến gần Song Ngư nhưng cô lại không hề hay biết. Đặc biệt là khi sức mạnh của Thiên Thần lại khắc với sức mạnh của Thiên Thần Sa Ngã. Bây giờ, tạm thời mọi người đã khắc phục được hậu quả trước mắt là cái bẫy của Khế Ước Hộ Vệ phần tối. Và bây giờ là hậu quả của Ma Pháp Truyền Nhân Pháp Khí. Đoạn duyên. Đoạn Duyên một đời.

Là con người, một đời của họ chỉ có khoảng mấy chục năm, đoạn duyên cũng không tổn thất mấy. Nhưng xin lỗi, Bảo Bình là Vampire, tuổi đời của Vampire là hơn 100 thế kỷ. Một đời của chúng hơn 100 thế kỷ. Một mình như vậy Song Ngư cô không thể nào tưởng tượng được ra kinh khủng như thế nào. Chỉ muốn chết quoắt cho xong. Và giờ, thì điều đó đã gắn lên người của Bảo Bình. Song ngư không thể tiếp tục tưởng tượng về Bảo Bình. Cô sợ sẽ như vẻ bề ngoài của mình, yếu đuối đến mức chán ghét. Nhưng trong lòng vẫn không thôi băn khoăn về chuyện của Thiên Yết. Tại sao lại là một đạo sét? Tiếng phấn bảng vẫn đều đều. Nhịp thở của mọi người cũng đều đều, lâu lâu vẫn nghe thấy tiếng thở dài. Không gian tĩnh lặng. Giáo viên lại nghĩ Mười ba đứa học sinh kia chắc rủ nhau đi chơi rồi.! Là ngày thế giới sắp được cứu rỗi có tới không? Hay nó lại bị chôn vùi do chính những thần dân của mình? Hả nữ đế của Bóng Tối? Devil, người đừng quên ta đã đem ngươi từ Địa Ngục trở về, cũng đừng quên con tình nhân bé nhỏ đã vẽ, đồng thời đạp ngươi xuống Địa Ngục ấy. Làm sao ta quên được khoảnh khắc đẹp đẽ của nàng khi đưa ta từ mới tăm tối ấy trở lại chứ, nữ đế? Ta cũng không mong ngươi quên,Devil. Vì ngươi cần phải đưa cô tình nhân của ngươi đến trước mặt ta, trước mặt nữ đế của lòng ngươi chứ nhỉ? Cô ta, là công chúa của công tức Dracula, không phải nói đưa đi là đưa đi được. Là ta đang giúp ngươi, Devil. Hãy chờ ta, nữ đế. ……. Bóng đen biến mất khỏi căn phòng. Cô gái trong chiếc đầm ngủ ngắn lại đắm chìm trong giấc ngủ của mình. Mái tóc ngả vàng xoã tung trên chiếc giường rộng lớn. Căn phòng lại nằm trong một toà nha lớn. Căn nhà của cô bé tên là Kikyou. Kikyou? ………. Quyển Sách Hộ Vệ trong tay Bảo Bình đột nhiên xỉn màu. Làn khói đen từ từ tỏa ra một màu ô uế, từ từ bao trùm lấy Bảo Bình một cách nhẹ nhàng và chầm chậm. Vô cùng tĩnh lặng. Không nhung thấy sẽ không biết sự hiện diện của nó.Nó len vào mũi, lỏi vào miệng, chui qua các khe móng tay, chân đi vào cơ thể, nhấc Bảo Bình nhẹ lên. Tất cả chúng biến vào trong Bảo Bình, nhưng cô vẫn ngủ say. Thiên Mộng hay Ác Mộng?

Đọc Chapter 1: Cơn Ác Mộng Bắt Đầu

Ngoài ra còn có: 1 Ma Cà Rồng. Trong khoảng thời gian từ 10 giờ tối đến 6 giờ sáng, mọi người bắt buộc phải ở trong phòng của mình.Nhưng từ 12 giờ đêm đến 2 giờ sáng, Sói phải ra khỏi phòng và cùng chọn 1 người để giết. Mỗi đêm, Tiên Tri có thể chọn xem được thân phận của 1 người. Bảo Hộ chọn 1 người mỗi đêm để bảo vệ khỏi sự tấn công của Sói. Bảo Hộ không được tự bảo vệ bản thân mình. Phù Thủy mỗi đêm sẽ được biết thân phận của người bị bầu chết tối hôm đó. Mỗi đêm Ma Cà Rồng có thể chọn 1 người để cắn. Ngày hôm sau, chỉ cần bị ít nhất 2 phiếu chỉ vào bản thân, thì nạn nhân sẽ phải chết thay cho người có số phiếu bầu nhiều nhất. Ma Cà Rồng không thể bị giết bởi Sói. Ma Cà Rồng thuộc phe thứ ba, nhưng vẫn được tính vào số lượng dân làng. Nếu giết được hết Sói, Dân Làng thắng. Nếu số lượng Sói bằng số lượng Dân, Sói thắng. Nhưng nếu khi trò chơi kết thúc mà Ma Cà Rồng vẫn chưa chết, phần thắng thuộc về Ma Cà Rồng. Không được bước chân ra khỏi tòa nhà, không được xem bài của người khác, cũng không được cho người khác xem bài của mình. Nếu làm trái luật sẽ bị xử chết. Bây giờ thì, dù có ở phe nào, xin mọi người hãy cố gắng sống sót. Trò chơi bắt đầu. Sau đó màn hình vụt tắt. Tôi cảm thấy… tất cả mọi chuyện như một trò đùa vậy. Gì mà giết chóc nhau bằng cái trò chơi ảo tưởng này?? Tôi không muốn tham gia chút nào hết. Tiếng của Song Ngư vang lên: – Nè, các cậu không định xem bài của mình à? Tôi nhìn về phía cái bàn bên cạnh ti vi, có 12 chiếc túi màu đen ở trên. Mọi người đều tiến về phía đó lấy chúng. Ngay cả Yết cũng đi, và cậu ấy còn mang hộ tôi nữa. Cầm túi bài có tên mình, tôi nửa muốn xem nửa không. Nhưng có vẻ như chẳng điều gì có thể chiến thắng được sự tò mò của con người. Từ từ rút lá bài ở bên trong ra, hình ảnh đập vào mắt khiến tôi hơi giật mình.

Đọc Truyện Đại Đường Mộng

Đối với mã hiểu biết cũng không nhiều Trương Thiên thưởng nghe xong liễu tông nói giới thiệu sau, lại tâm dương khó nhịn, nguyên bản này con ngựa đặt ở trước mắt thời điểm Trương Thiên thưởng liền thích thượng này con ngựa, mà nay liễu tông nói giới thiệu làm cho Trương Thiên thưởng càng thêm yêu thích này mã. Đêm chiếu ngọc sư tử, năm đó Triệu Vân tọa kỵ, chỉ dựa vào điểm ấy liền cũng biết này mã bất phàm, đừng nói gì đến long loại .

Nhìn đến Trương Thiên thưởng tựa hồ cũng thích thượng này con ngựa, thương tú tuần cười mở miệng nói:”Ta mục trường mọi người không người có thể bắt hàng phục này đêm chiếu ngọc sư tử, bởi vậy này thất đêm chiếu ngọc sư tử còn không có chủ nhân đâu! Trương thiếu hiệp không ngại đi thử thí, nếu có thể bắt hàng phục trong lời nói, như vậy này đêm chiếu ngọc sư tử sẽ đưa cấp trương thiếu hiệp .”

Thương tú tuần lời vừa ra khỏi miệng, tứ nghi trượng ngô triệu nhữ biến sắc, lại muốn nói cái gì đó, nhưng là bị tam nghi trượng đào thúc thịnh âm thầm ngăn lại , ngô triệu nhữ hừ lạnh một tiếng, nhìn Trương Thiên cho ánh mắt càng thêm không tốt.

“Kia tại hạ liền đi thử thí, chỉ hy vọng đến lúc đó tràng chủ cũng không nên nuốt lời a!” Trương Thiên thưởng mở miệng nói.

“Tự nhiên sẽ không.” Thương tú tuần trên mặt lộ vẻ làm người ta khó hiểu tươi cười mở miệng nói. Lúc này thương tú tuần ở trong lòng thầm nghĩ:”Ngươi cho là này đêm chiếu ngọc sư tử là tốt như vậy bắt hàng phục sao! Đến lúc đó bị ngã xuống tới, nhìn ngươi này áo trắng kiếm khách thể diện hướng làm sao phóng.”

Trương Thiên thưởng tổng cảm thấy thương tú tuần trên mặt tươi cười tựa hồ có điểm không thích hợp, giống như mang theo một tia không hiểu ý tứ hàm xúc, nhưng là Trương Thiên thưởng hiện tại cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều như vậy, bởi vì hắn hiện tại đối với trước mắt này con ngựa đã muốn tâm dương khó nhịn .

Trương Thiên thưởng bước đi đến bạch mã phụ cận, thân thủ liền đi vuốt ve đầu ngựa, đêm chiếu ngọc sư tử nghe được tiếng bước chân, lỗ tai một chút dựng thẳng lên, há mồm liền hướng Trương Thiên thưởng vươn thủ cắn đi xuống, Trương Thiên thưởng cả kinh, vội vàng rút tay về, đêm chiếu ngọc sư tử một ngụm thất bại. Bỗng nhiên đằng một chút nhảy lên, chân sau mạnh hướng Trương Thiên thưởng đặng đi.

Trương Thiên thưởng thầm nghĩ một tiếng hảo, ở nó nhảy lên là lúc liền lách mình tránh ra. Mà phía sau này đêm chiếu ngọc sư tử đánh cái phát ra tiếng phì phì trong mũi, quét Trương Thiên thưởng vài lần, sau đó lại thi thi nhiên cúi đầu ăn cỏ . Ở mã ánh mắt tảo đến thời điểm, Trương Thiên thưởng cũng là thấy rõ sở, mã trong ánh mắt thế nhưng rõ ràng có vài tia khinh thường, con ngựa khinh thường nhân? Còn lộ ra khinh thường ý? Trương Thiên thưởng cảm thấy ngạc nhiên, này mã tựa hồ cũng quá thông linh tính đi!

Bất quá như vậy mã mới là chân chính hảo mã, Trương Thiên thưởng ánh mắt bên trong bắn ra lệ mang, cước bộ vi sai, giây lát gian đi tới mã tiền, đêm chiếu ngọc sư tử tựa hồ cảm giác được người này đối chính mình uy hiếp, mã ánh mắt lộ ra một tia ngưng trọng, trương chân đã nghĩ muốn chạy khai, nhưng là phía sau đã muốn chậm.

Trương Thiên thưởng xoay người nhảy, lên ngựa bối sau liền cúi người chặt chẽ ôm lấy mã cảnh. Đêm chiếu ngọc sư tử hí một tiếng, sau đó buông ra chân liền chạy đứng lên, đêm chiếu ngọc sư tử tốc độ cực nhanh, Trương Thiên thưởng chỉ cảm thấy tiếng gió gào thét mà qua, hiển nhiên là vì tốc độ quá nhanh mà tạo thành . Mọi người vừa rồi nhìn thấy Trương Thiên thưởng thiếu chút nữa bị mã đá đến thời điểm trên mặt còn lộ ra một tia đùa cợt, nhưng là nay lại bị bám một tia ngưng trọng, mà liễu tông nói lại ở một bên âm thầm trầm trồ khen ngợi.

Đêm chiếu ngọc sư tử đột nhiên dừng lại, chân trước cao cao đứng lên, ý đồ đem Trương Thiên thưởng ngã xuống lưng ngựa, nhưng là dự kiến trung tình cảnh cũng không có xuất hiện, Trương Thiên thưởng vẫn là chặt chẽ dính vào lưng ngựa phía trên.

Đêm chiếu ngọc sư tử đột nhiên lại chạy mau vài bước, mạnh dừng lại, chân sau cao tăng lên khởi, ý đồ đem Trương Thiên thưởng từ đầu thượng suất đi ra ngoài, chính là vẫn như cũ không có thành công, đêm chiếu ngọc sư tử nổi giận, nó nhưng là cao quý long loại, như thế nào có thể dung một người ở nó trên lưng làm càn. Đêm chiếu ngọc sư tử dã tính mãnh khởi, tả khiêu hữu nhảy lên, ra sức súy nhích người khu, tưởng đem Trương Thiên thưởng theo này trên người lỗ mãng. Ở trên lưng ngựa Trương Thiên thưởng bị đêm chiếu ngọc sư tử điên ý nghĩ một trận mê muội, nhưng là vẫn là cố gắng ổn định chính mình thân hình, không có bị ngã xuống tới.

Phía sau xa xa đột nhiên truyền đến hai tiếng tiếng kinh hô, cũng là lí thiến cùng vệ trinh trinh đi theo phức đại tỷ đi tới nơi đây, nhìn đến ở trên ngựa tựa hồ lung lay sắp đổ, nguy hiểm vạn phần Trương Thiên thưởng không khỏi đều kinh hô ra tiếng, bất quá phía sau Trương Thiên thưởng cũng không có chú ý tới, trước mắt hắn tâm tư hoàn toàn đặt ở dưới thân đêm chiếu ngọc sư tử trên người, hiển nhiên là sẽ không vì sự tình gì tình cảm thần .

Đêm chiếu ngọc sư tử cuồng đá loạn dược, tả đột hữu xuyến, trạng như Phong Ma, Trương Thiên thưởng thẳng bị điên choáng váng đầu hoa mắt, mấy dục vựng đi. Phía sau Trương Thiên thưởng mới hiểu được vì cái gì không có người có thể bắt hàng phục này con ngựa , loại này tội khẳng vốn là không phải nhân chịu , hơn nữa chỉ cần hơi chút lơi lỏng một chút, như vậy tất nhiên sẽ bị lỗ mãng đến, như vậy bắt hàng phục cũng liền thất bại .

Phía sau Trương Thiên thưởng trong lòng cũng nảy sinh ác độc , một súc sinh mà thôi! Chẳng lẽ chính mình còn có thể bại cấp một súc sinh sao? Trương Thiên thưởng cố nén trụ cái loại này khó chịu cảm giác, hai tay liều mạng lặc trụ ngọc sư tử cổ, nhâm ngọc sư tử lắc đầu khiêu vĩ, thủy chung chưa cho nó điên hạ bối đến.

Cũng không biết qua vài cái canh giờ, Trương Thiên thưởng cảm giác chính mình cả người khí lực đã muốn sắp dùng hết , có loại sắp duy trì không dưới đi cảm giác. Lúc này đêm chiếu ngọc sư tử lại điên cuồng toát ra vài cái, đột nhiên đứng nghiêm bất động.

Trương Thiên thưởng còn không có hiểu được là chuyện gì xảy ra, lúc này một bên vang lên một trận tiếng hoan hô, Trương Thiên thưởng mới hiểu được chính mình bắt hàng phục này con ngựa. Có chút vô lực theo trên lưng ngựa phiên xuống dưới, Trương Thiên cho thân ảnh có chút lung lay sắp đổ, hiển nhiên tiêu hao không nhẹ. Bất quá xem này một bên ngoan ngoãn đứng thẳng bất động đêm chiếu ngọc sư tử, Trương Thiên thưởng cảm giác đã biết thứ tiêu hao đáng giá.

Thân thủ nhẹ nhàng phất qua đêm chiếu ngọc sư tử đầu ngựa, đêm chiếu ngọc sư tử cũng dịu ngoan đáp lại , Trương Thiên thưởng nhịn không được ha ha nở nụ cười.

Đọc Truyện _Mộng Thanh Xuân_

Thiên Bình quay sang Nhân Mã, cười nhẹ:

“Hai cậu ấy quả thật thân thiết nhỉ!” “Ừ.” Nhân Mã cũng không biết nên nói gì nữa. Thiên Bình lơ đãng nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, rồi 0.5 giây sau, vẻ lơ đãng đó đã biến đi đâu mất. “Chết dở! 8 giờ kém 15 phút rồi! Chúng ta còn có 15 phút thôi! Nên đi nhanh chút, Nhân Mã!” Nhân Mã “Ừ” một tiếng rồi cầm tay Thiên Bình: “Thiên Bình, cậu chạy được không?” “Ừm… cũng được…” …… Đến trước cổng trường, Thiên Bình thở dốc, vuốt vuốt ngực giúp bản thân ổn định lại hơi thở. Nhân Mã thấy vậy có chút hối lỗi: “Xin lỗi! Mình không biết cậu không giỏi vận động.” Thiên Bình nói không ra hơi: “Không… không sao… Dù sao… đến trường kịp… là tốt.” Xong, Thiên Bình nhìn xung quanh, cố tìm Song Ngư và Bạch Dương thì đập vào mắt cô là một đám học sinh vây quanh một nam sinh với mái tóc vàng óng và nụ cười cuốn hút. Nhìn thấy người thiếu niên xinh đẹp như đóa hoa anh túc độc hại nhưng vẫn có thể khiến bao người nghiện đến điên đảo kia ánh mắt Thiên Bình như lạnh thêm vài phần. Ai mà ngờ sau 2 năm vẻ đẹp ấy không những không suy giảm mà lại càng ngày càng dụ người người như thế. Ngũ quan tinh xảo như thiên nhân, đẹp đến mức khiến người khác quên cả việc hô hấp. Đặc biệt là đôi mắt kia, xanh thăm thẳm như đáy biển, giống như chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ chìm sâu vào đó, không tìm được lối thoát. Thật đúng là đẹp đến mức chết người. Thiên Bình phát ra tiếng cười khẽ lại tựa như chế nhạo: “Thật là khó coi.” Không biết là vì ngạc nhiên hay là vì lý do nào khác nhưng khi nghe thấy thanh âm quen thuộc kia, Song Tử vẫn không khỏi ngẩn người. Đứng giữa đám đông hàng chục người, vừa ngước mắt lên, ngay từ ánh nhìn đầu tiên, cậu đã nhìn thấy cô ấy. Cô gái năm ấy vẫn xinh đẹp như vậy, vẫn mỉm cười nhìn cậu như ngày nào, những ký ức tưởng như đã lại như tái hiện lại nhưng nhìn xem, cô cười đến vui vẻ, đến rạng rỡ nhưng khóe mắt đến cả một nếp nhăn nhỏ cũng không thấy. Như thế nào vẫn là có chút đau lòng đâu. Tự cho bản thân mình một nụ cười khinh bỉ, Song Tử vẫy vẫy tay với Thiên Bình, cậu nghe thấy giọng nói vui vẻ của bản thân nói với cô: “Thân ái, đã lâu không gặp <3” Chưa kịp đợi Thiên Bình trả lời thì tiếng chuông trường đã reo lên, vang vọng khắp sân trường là tiếng nói trong trẻo của phát thanh viên trường: “Đã đến giờ bắt đầu lễ khai giảng, đề nghị các học viên nhanh chóng tập trung lại hội trường. Xin nhắc lại….” Thiên Bình mỉm cười, kéo tay Nhân Mã: “Mau đi thôi, đến giờ rồi.” Nhân Mã có chút sững sờ đuổi kịp bước chân của Thiên Bình, hỏi nhỏ: “Cậu quen người vừa nãy sao? Trông có vẻ rất được mọi người yêu mến, là học trưởng nào đó nổi tiếng sao?” Thiên Bình cười khẽ một cái, nhẹ nhàng như tiếng chuông ngân: “Không phải đâu, cùng là học sinh năm nhất như chúng ta là bạn học cũ của mình, thật không ngờ có thể gặp lại.” Nhân Mã nhìn Thiên Bình có chút ngập ngừng nhưng khi đối diện với đôi mắt thuần tịnh cuối cùng vẫn im lặng. …. Học viện Athena là trường học do các quan cấp chính trị và chính phủ quyết định chi ra một khoản tiền lớn để xây dựng nhằm mục đích đào tạo nhân tài cho đất nước. Và xác thực rằng chất lượng học sinh từ học viện đã không khiến mọi người thất vọng, với tỷ lệ đỗ đại học luôn trên 90%, những học viên xuất phát từ học viện không là anh tài thì cũng là trụ cột tương lai của đất nước. Mà địa vị của trường càng cao thì áp lực càng lớn vì vậy, yêu cầu của trường đối với học viên chính là cao đến mức muốn đòi mạng. Cũng chính vì nguyên nhân này nên mỗi năm số học sinh trúng tuyển cộng thêm các con em được cha mẹ đút tiền đưa vào cũng chỉ trên dưới 100 học viên. Thậm chí, chỉ cần được vào lớp D là lớp có trình độ thấp nhất trong khối cũng khiến học viên trúng tuyển mừng rơi nước mắt bởi kì thi đầu vào do Học viện cùng các giáo sư, tiến sĩ của Bộ Giáo dục ra đề với độ khó cực cao của đề thi ba môn Văn học, Toán học và Anh văn. Riêng đề luận văn được đánh giá là sáng tạo bậc nhất nhất thế giới, vậy nên những người có thể đỗ không là nhà giàu nứt vách cũng là thiên tài trong người thường. Và, người ưu tú nhất, mẫu mực nhất trong đám thiên tài hỗn tạp đó đã được bầu cử ra làm hội trưởng Hội học sinh, người nắm quyền hạn cao nhất trong trường ngoại trừ ban giám hiệu – Ma Kết. Một người hết sức mẫu mực và luôn có thái độ nghiêm túc, chuẩn mực, trên hết là khả năng làm việc cực cao cho dù công việc của hội học sinh có nhiều như thế nào đi chăng nữa thì vị trí đứng đầu trong mỗi đợt kiểm tra vẫn luôn là anh với số điểm gần như là tuyệt đối. Với bề ngoài tú sắc khả xan, không hề quá tâng bốc khi nói rằng Ma Kết có một gương mặt đẹp đến ngây người. Đôi mắt màu tím qua lớp kính trong suốt như càng thêm nghiêm nghị, lạnh nhạt cùng với khí chất lạnh lẽo, uy nghiêm như khiến cho anh càng trở nên xa cách. Vâng, con nhà người ta trong truyền thuyết đây ạ :)) Ngày khai giảng, một trong những ngày quan trọng nhất của Học viện Athena, đồng nghĩa với việc Hội học sinh cũng bận rộn hơn thường ngày. Hội học sinh được coi là đại diện cho Học viện Athena, vì vậy thành viên của hội luôn là những học sinh xuất sắc nhất của trường, không phân biệt giàu nghèo. Minh Xử Nữ, một học sinh gương mẫu, học lực luôn nằm trong top 3 của trường, được giáo viên và học sinh đề cử giao chức vụ Phó Hội trưởng, một chức vụ chỉ đứng sau Hội trưởng. Cô luôn được mọi người tin tưởng giao những nhiệm vụ quan trọng trong những ngày trọng đại của Học viện, ví như ngày khai giảng hôm nay. Xử Nữ bước vào văn phòng của Hội học sinh, trên tay cầm một chồng tài liệu, đặt lên bàn: “Đây là bảng xếp hạng thi đầu vào năm nay, diễn văn của cậu và một số tài liệu khác.” Tầm mắt của Ma Kết rời khỏi văn kiện trên tay, bên trong đôi mắt đen láy của anh là ảnh ngược của cô: “Cảm ơn.” Xử Nữ đáp lại nhát ngừng: “Không có gì. Tôi còn có việc phải làm, nhiệm vụ còn lại giao cậu.” Ma Kết lướt qua nhìn bài diễn văn, không chút phập phồng nói: “Được. Vậy hẹn gặp lại.” Xử Nữ cầm tay nắm cửa, quay đầu nhìn lại Ma Kết: “Tạm biệt.”- Nói đoạn rồi khép cửa lại. Căn phòng hội học sinh trở lại vẻ im ắng, lúc này chỉ còn lại một mình Ma Kết, nhìn qua khiến cho lòng người không khỏi lại cảm thấy có chút trống trải. Anh cầm bảng xếp hạng của kì thi đầu vào, bỗng nhìn thấy tên học viên đứng nhất, khóe miệng hơi dâng lên: “Năm nay đứng thứ nhất… là Thiên Yết…?”

Bạn đang đọc nội dung bài viết Đọc Chap 22: Thiên Mộng Hay Ác Mộng? trên website Duhoceden.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!