Đề Xuất 3/2023 # Đọc Chương 04: Gặp Lại Ở Thanh Mộng Lâu # Top 5 Like | Duhoceden.com

Đề Xuất 3/2023 # Đọc Chương 04: Gặp Lại Ở Thanh Mộng Lâu # Top 5 Like

Cập nhật nội dung chi tiết về Đọc Chương 04: Gặp Lại Ở Thanh Mộng Lâu mới nhất trên website Duhoceden.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Chương 4: Gặp lại ở Thanh Mộng Lâu

Tác giả: Peckanhdongdanh (11/5/14) Hữu tình – vô lý, dẫu thẹn với nhân gian vẫn tuyệt không hối hận Vẫn hoàn hư vô, khi có ta mà không có người Hữu tâm – vô ý, có ra đi mà chẳng có trở về Chân tình – cần lắm, thì xin người cứ giả từ bi Kinh thành Phù Vân Kinh thành Phù Vân của Nhật Nguyệt Quốc là mạch máu kinh tế trọng yếu của Ngũ Quốc (Nhật Nguyệt Quốc, Phong Vân Quốc, Thu Thủy Quốc, Yên Vũ Quốc, Phượng Vu Quốc). Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) cước bộ bình thản, gương mặt tuyệt sắc không một tia biểu tình. Nàng đi trên đường, mọi người âm thầm ngước nhìn. Luận về dung mạo, nàng là sắc nước hương trời, luận về khí chất, nàng chính là hạc trong bầy gà. Hai người đi vào một con ngõ vắng. Xung quanh thanh tịnh không khỏi khiến người khác e dè, nơi đây là kinh thành Phù Vân, sao lại có địa phương yên ắng như vậy. Phượng Y Y (Kim Ngưu) hơi động vào tay Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương), đôi đồng tử tím như đá quí hiện lên tia lạnh lẽo. – Thật thanh tịnh Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) khẽ cười, tay đẩy luân y, những chiếc chuông nhỏ trên hông vang ra âm thanh thuần thúy – Tẹo nữa chúng ta tới Tửu Lâu ăn uống.. Phượng Y Y (Kim Ngưu) cầm đóa diên vĩ trong tay, dung mạo khuynh thành bị che lấp bởi chiếc mặt nạ. Đôi đồng tử tím lay động, nụ cười trên môi đầy tà mị cùng lôi cuốn. Tóc mai khẽ bay, ngón tay tinh xảo như gốm sứ làm những động tác vô thức. – Ta cũng rất muốn tới đó nghỉ ngơi… Tỷ tỷ đưa ta đi… Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) cúi xuống vừa tầm tai Phượng Y Y (Kim Ngưu), miệng khẽ mấp máy – Muội đếm từ một đến năm, sự việc lần này sẽ bắt đầu.. Phượng Y Y (Kim Ngưu) mỉm cười đáp ứng, nàng tuyệt đối tin tưởng vào khả năng của Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương). Trước khi vào ngõ này, Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) đã phát hiện có điểm không phải, nhưng nàng vẫn muốn tiến vào, một mặt muốn xem chủ mưu là cao nhân phương nào, một mặt là muốn diệt cỏ tận gốc, tránh phiền phức sau này. – Tỷ tỷ, hai người mua giúp đệ mấy cái bánh nướng đi. Cậu bé ăn mặc sạch sẽ tươm tất, bộ quần áo vá chằng chịt nhưng rất gọn gàng. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) ngồi xuống, ánh mắt vẫn lạnh nhưng nụ cười nở trên môi. – Để ta tặng đệ một món quà – nói rồi lấy trong vạt áo ra một nén bạc trắng. Cậu bé lùi lại – Cảm ơn tỷ Nụ cười trên môi Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) tắt ngấm, đôi đồng tử hiện lên tia hàn ý. Máu từ giữa mi tâm hài tử kia chảy ra, mùi ngai ngái khó chịu, thân ảnh ngã xuống đất, hai mắt vô hồn, gương mặt sợ hãi cực độ. – Hóa ra là Huyết Huyết lão nhân của Thanh La Giáo… – người kia vẫn giữ được hơi thở mỏng manh, đuôi mắt hiện lên sự phẫn nộ, Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) dùng chân đặt lên ngực hắn, mắt nhíu lại thành một đường, hàn khí vây quanh thân – Muốn cùng ta đọ sức, xem ra ngươi đã quá coi trọng bản thân.. – Hộ Pháp, ngươi càng ngày càng cuồng vọng rồi – hắn đáp, xương sườn bỗng chốc bị gãy thêm ba, bốn cái, hắn biết nhất định là do nữ nhân kia làm. – Cuồng vọng?… Tại ngươi quá ngu xuẩn nên mới bại dưới tay ta… – Ta phỉ nhổ… Hắn nhướn người thoát khỏi Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nhưng chưa kịp đắc ý. Máu từ mũi cùng tai chảy ra thê thảm như suối, xương cốt trong người cơ hồ vụn nát. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) thu hồi lại chưởng lực, gương mặt mĩ lệ thêm phần ngoan độc. – Chậm chạp như vậy, không xứng làm đối thủ của ta – nàng quay sang Phượng Y Y (Kim Ngưu) – Muội đếm từ một đến ba, sẽ có thêm người tới… *Vù* chuỗi âm thanh đạp gió truyền đến, khinh công thuộc loại cao siêu. Lão nhân tóc hoa râm xuất hiện, gương mặt hồng hào phúc hậu, tay cầm chiếc phiến bằng lông vũ bộ dáng thương nhân, nhưng ánh mắt kia lại như sói khát máu, cuồng vọng, âm hiểm. – Thiên Sơn lão nhân…

Phượng Y Y (Kim Ngưu) ngồi trên luân y chứng kiến sự việc. Nơi đây dần bị bao vây bởi chục hắc y nhân. Hơi thở trầm ổn, khinh công cao cường, thủ pháp bá đạo, đều là cao thủ trong cao thủ, hôm nay cho dù Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) có thần thông quảng đại thì cũng khó lòng vượt qua cửa ải này. – Hộ Pháp…. Ngươi hủy hoại Thanh La giáo, hôm nay sẽ là ngày giỗ của ngươi – tên hắc y nhân cầm đầu lên tiếng, giọng nói đanh thép độc ác. Phượng Y Y (Kim Ngưu) bên cạnh nhẹ giọng nói với Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) – Bọn chúng đều là các thủ hạ trung thành của Thanh La giáo, võ công đều cao cường.. Tỷ tỷ, lần này không thể coi thường.. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) tay cầm đao, lớn giọng nói, âm thanh pha một chút nội lực cường đại – Thì ra là một lũ chuột nhắt trốn thoát của Thanh La Giáo… Hôm nay không ngờ lại lớn mật đến ám sát ta.. Tên cầm đầu cười, giọng cười man rợ ngập tràn sát khí – Hộ Pháp, ngươi phá hủy Thanh La Giáo thì cũng phải nghĩ tới ngày hôm nay chứ.. Nữ nhân độc ác như ngươi thật đáng ghê tởm… Giết ngươi coi như là trừ họa cho giang hồ.. – Vậy phải xem bản lĩnh của các ngươi thế nào – thanh âm vang lên. Tức thì hơn chục hắc y nhân nhất loạt rút kiếm. Đôi đồng tử của Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nheo lại thành một đường, sát khí tỏa ra càng lúc càng lớn. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nhún người, y phục đỏ như máu, cái lắc mình tuyệt mĩ như phượng hoàng tung cánh. Chỉ thấy một màn huyết tinh nổi lên, tiếng binh khí va chạm vào nhau đinh tai. Bọn hắc y nhân kia cũng đều là cao thủ, tuyệt không thể coi thường, tâm tình Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) không một phút buông lỏng. Động tác ăn khớp, chiêu thức kì dị, cùng tiến cùng lùi, nhịp nhàng như có kẻ điều khiển. Kiếm đâm tới, Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) thân thủ nhanh nhẹn tránh được một đường, nàng lùi lại mấy bước, lấy đà bật lên phá vỡ vòng vây đang dần hình thành xung quanh. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) tiếp tục xoay người, Phượng Long Đao trong tay múa một vòng, không nhanh không chậm kết thúc sinh mạng của hai tên hắc y nhân gần nhất. Gương mặt tuyệt sắc dính máu, đôi đồng tử một đen một tím như ác ma, đầy khát máu. Phượng Y Y (Kim Ngưu) nhẫn lại đối phó với mấy tên trước mặt, giọng nhỏ nhẹ – Tỷ tỷ, lui lại… Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nghe xong, lập tức thi triển khinh công về phía Phượng Y Y (Kim Ngưu), nàng không dám chậm trễ, có lẽ phần nào đã nhận ra thực lực không nhỏ của lũ hắc y nhân. Từ lòng bàn tay Phượng Y Y (Kim Ngưu), những con trùng nhỏ như kim phóng ra bám chặt lũ hắc y nhân. Có kẻ nhìn thấy hành động biến hóa của nàng, chưa kịp kêu lên đã bị ám toán, nàng thủ đoạn như vậy, động tác chính xác như vậy khiến kẻ khác thất kinh. Bọn chúng đau đớn ôm lấy yết hầu bỏng rát, máu từ thất khiếu chảy ra, một màn huyết tinh, một màn ngộ sát, đều do cổ trùng gây lên, bao nhiên nhẫn tâm có bấy nhiêu, không gian như đông cứng lại. Gương mặt che bởi tấm khăn bị lột bỏ, huyết tinh càng lúc càng nhiều, hai bàn tay không ngừng gãi lên mặt, da thịt rách toác, tanh tưởi đầy hôi thối. Lũ trùng sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ ngoan ngoãn trở về tay Phượng Y Y (Kim Ngưu). Làn gió thổi qua, mùi huyết tinh thoang thoảng trong không gian đậm đặc như chốn Tu La. Còn hai nữ nhân phía kia, hồng y bạch y, tựa hai tử thần chốn địa ngục, kiều diễm vô hạn nhưng thâm độc vô cùng. Thiên Sơn lão nhân một bên thấy cảnh tượng đó thất kinh, tự hận bản thân không tìm hiểu nữ nhân bên cạnh Hộ Pháp kia. Hắn lần này thực sự đã đánh giá sai đối thủ của mình, Hộ Pháp võ công tuy cao nhưng không thể đấu cùng lúc với một đám cao thủ, chỉ không ngờ, bên cạnh nàng ta còn có một sự phụ trợ không thể kinh thường. – Kim Quy Trùng, ngươi rốt cuộc là ai? – hắn sửng sốt. Kim Quy Trùng vốn là một loại cổ vô cùng thâm hiểm, là độc vật khó nuôi dưỡng nhất, nó giết người như một cỗ máy chỉ có chủ nhân mới khiến nó dừng lại được. Cái nữ nhân nhìn qua vô hại kia thực sự làm toàn thân hắn lạnh đi mấy phần. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) mỉm xười, muội muội mình thoáng nhìn thì ôn nhu như tuyết nhưng thực ra, một khi ra tay lại rất độc ác. – Thiên Sơn lão nhân, ngươi mở to mắt ra xem bản thân đối kháng với ai… Đúng là ngu ngốc – Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) tuy cẩn trọng nhưng bản tính lại kiêu ngạo trời cho, bất kể việc gì nàng cũng không chừa mặt mũi cho đối phương. Hắn tức giận đỏ mặt, lao tới Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương). Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) khẽ cười, hẳn là không thể nhẫn nại. Một đỏ một lam, quấn quít lấy nhau, đều là tuyệt đỉnh cao thủ. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) nhanh như báo, Thiên Sơn Lão Nhân giảo hoạt tựa hồ ly. Một chiêu nàng đánh ra, hắn nhanh chóng cản lại. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) dù xuất toàn lực cũng chưa chắc đè nén được hắn. Thiên Sơn Lão Nhân khẽ hô, ám khí như quả cầu bắn ra tứ phía. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) hơi hoảng hốt né tránh, động tác nhiễu loạn. Đao trong tay mất đi nhuệ khí nhưng chỉ là trong chốc lát. Nàng dùng lực, khẽ nhún chân, khinh công xuất quỉ nhập thần, như ẩn như hiện, đao trong tay như xà long, tùy ý luân chuyển. Thiên Sơn Lão Nhân cũng không thể coi thường, phiến trong tay vung ám khí, thân thủ nhanh nhẹn, biến hóa vô cùng, trên giang hồ hắn nổi tiếng không bởi chỉ giảo hoạt mà còn vì võ công. Chế trụ hồi lâu, Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) cùng người kia vẫn một đấu một, uy vũ không giảm mà ngược lại tăng nhanh chóng. Trên trán lấm tấm mồ hôi nhưng động tác ngày càng nhanh gọn. Phượng Y Y (Kim Ngưu) không tiện nhúng tay, nàng đã nhìn ra sơ hở của tên kia. Theo dự đoán, trong ba chiêu nữa, hắn sẽ là oan hồn dưới tay Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương). *Chát* máu bắn lên không tung thành một đường, vấy lên một đại thụ gần đó, màu sắc tiên nhiễm vô cùng. Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) dùng khinh công đáp xuống, hơi thở trầm ổn, gương mặt hơi đỏ, tầng mồ hôi kia cơ hồ khiến dung nhan nàng thêm mấy phần thanh tú thoát tục. Nhìn xác hắn một bên, Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) lấy trong người ra một chiếc khăn lụa thượng đẳng, từ từ lau máu trên đao, xong xuôi ném nó xuống đất. Dường như nàng không muốn vấy bẩn người bạn đã cùng nàng chiến đấu này. – Lần sau sẽ xử lí sạch sẽ hơn… Phượng Y Y (Kim Ngưu) mỉm cười – Tỷ tỷ, chúng ta đi ăn cơm thôi Phượng Hàn Nguyệt (Bạch Dương) gật đầu đồng ý.

Đọc Chương 17: Gặp Lại

Sau khi bị đám người lôi lôi kéo kéo, Vân Ma Kết rốt cuộc bị đưa đến một căn phòng. Cô hoàn toàn không nhận thức được bản thân được thay cho loại quần áo gì, bị đưa tới đưa lui như một món đồ. -“Đừng nháo nữa, đến đây !” Hàn Thiên Yết yên lặng tựa lưng vào ghế, chân phải vắt lên chân trái, bộ dáng ung dung, cao cao ngạo ngạo. Vân Ma Kết đột nhiên bị lời nói của Hàn Thiên Yết khiến cho kinh sợ, vội vàng quay đầu, phát hiện thấy hắn đang nhìn chằm chằm cô, không hề chớp mắt. -“Các người đừng có tùy tiện bắt người, tôi nói cho các người biết tôi chính là không phải loại người dễ uy hiếp !” Cô lùi về sau mấy bước, vừa vặn chạm được vào cánh cửa. Hàn Thiên Yết trầm mặc một lúc, nửa ngày sau mới lên tiếng. -“Vậy cô nói xem, bản thân mình có gì đáng để tôi uy hiếp ?” Ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ nhịp nhịp trên mặt bàn, khắp gian phòng đều tràn ngập bầu không khí nguy hiểm, đi cùng đó là sự khó xử của Vân Ma Kết. -“Tôi có người thân, có bạn bè, còn có cả tuổi trẻ !” Hàn Thiên Yết nhìn cô, trầm thấp cười. Hắn từ từ đứng dậy, đút tay vào túi quần, từ người hắn toát ra loại khí thế vương giả khiến người ta phải kính nhường. Sải bước tiến về phía Vân Ma Kết, bàn tay vươn ra vén lọn tóc đen rũ xuống vai cô, “Cô nói cho tôi biết, vết bớt này, từ đâu mà có ?” Từ lúc cánh tay hắn vươn tới trước mặt, khiến cô sợ hãi nhắm chặt hai mắt hoàn toàn không nhìn thấy hành động tiếp theo của hắn. Hắn nói vết bớt, là vết bớt nào ?! -“Là.. là từ lúc sinh ra tôi đã có nó rồi !” Cô dè chừng nhìn hắn, ngón tay bất giác vô thức đẩy cánh tay hắn ra, hoàn toàn bài xích cùng hắn gần gũi. Hàn Thiên Yêt đột nhiên rơi vào trầm mặc, bàn tay đặt ở giữa không trung rất lâu mới rút về. Tình thế hiện tại rất khó xử.. -“Cô ấy cũng có vết bớt như cô.” Hắn xoay người, đáy mắt thoáng hiện lên tầng tầng u ám. Cô ấy mà hắn nói đến, là vợ của hắn sao ?! -“Là trùng hợp !” -“Trùng hợp ?” Trên đời lại có chuyện trùng hợp đến kinh người như vậy hay sao !? Từ dung mạo đến tướng mạo đều không khác một phân, chỉ có phong thái là có chút không giống nhưng vết bớt này không thể là giả ! Tóm lại trên đời không có người giống nhau nhiều đến thế, nếu như thật sự là có chị em sinh đôi thì phu nhân của Hàn Thiên Yết không thể là người có gia thế tầm thường được. Trước khi còn chưa rõ thực hư ra sao, hắn phải điều tra danh tính của cô ta, buộc cô ta phải ở lại đây !

-“Lạnh quá…” Cô ôm lấy bả vai mình, nói khẽ. Hiện tại thì cô mới chú ý đến quần áo trên người mình, là một chiếc váy mày lam, phần ngực được thiết khế vô cùng tinh tế, không kín đáo cũng không quá hở hang, vừa vặn khiến cho vết bớt hình bướm đỏ thẳm nằm phía bên ngực trái của cô hiện ra vô cùng nổi bật. Co điều loại trang phục này không phù hợp với cô, chắc chắn nó không phải thứ rẻ tiền gì, phần eo và mông khá ôm sát rất khó di chuyển. -“Nhóm máu của cô, là nhóm máu gì?” Vân Ma Kết không ngừng cảnh giác hắn, sợ hắn sẽ làm điều xấu xa với mình. Dù có là một đại mỹ nam bề ngoài văn nhã, lịch sự đi chăng nữa nhưng ở con người hắn lại toát ra một khí thế kinh người, nguy hiểm khó lường nên ngàn vạn lần cô cần phải đề phòng hắn, vạn nhất bảo toàn tính mạng a! Nghe hắn hỏi, Vân Ma Kết thừa biết hắn đang hỏi xem mình còn có chỗ nào trùng hợp với cô ấy nữa hay không nên nhanh nhẹn đáp: -“Là nhóm máu O!” Hàn Thiên Yết nhướng mày, một lát sau khẽ cúi người, tà mị nói: -“Trùng hợp quá! Cô ấy cũng thuộc nhóm máu O.” Vân Ma Kết nghe vậy cả người liền run lên liên hồi. Cười cười đáp: -“Ha…Ha, …Thật…Thật là trùng hợp!” Là số cô đen đủi nên mới có nhiều cái trùng hợp như thế nha! À đúng rồi! Tên! Chẳng phải tên tuổi mới là giải pháp tốt nhất hay sao? Hai mắt Vân Ma Kết sáng rực, mừng rỡ nói: -“Vậy cô gái mà anh nói có tên là gì? Bao nhiêu tuổi?” Hàn Thiên Yết không nghĩ nhiều liền đáp: -“Cô ấy tên là Vân…” -“Ba ba, ba ba đang cùng mẫu thân chơi trò gì vui vậy? Có thể cho Phong Nhi chơi cùng có được hay không!?” Hàn Phong đứng ở ngoài cửa ló cái đầu nhỏ vào, chớp chớp hai mắt to tròn, cái miệng nhỏ nhắn chu ra, hai đầu lông mày nhíu lại. Là đang hờn giận cái gì sao a!? Hàn Thiên Yết và Vân Ma Kết giật mình vội quay đầu. Hàn Thiên Yết rất nhanh sau đó liền ngồi dậy, bình tĩnh bước đến bế Hàn Phong lên, cưng nựng hôn vào cái má phụng phịu ửng hồng của cậu đứng xoay người về phía Vân Ma Kết. Là cô phản ứng chậm hay là hắn quá nhanh? Vân Ma Kết cuống cuồng cả lên. Tên vô lại nào đó vừa nãy đã xé rách đồ của cô, hắn đích xác chính là một tên vô sĩ, biến thái a! Vân Ma Kết khóc thầm trong lòng, ngay lúc Hàn Phong quay đầu nhìn về phía cô thì cô đã nhanh hơn kéo chăn che kín người. Tốt nhất là không nên để cho con nít nhìn thấy cô như vậy nếu không thì cái đầu óc trong sáng của nó nhất định sẽ bị cô đầu độc thành hư mất! -“Mẫu thân! Người lạnh sao!? Sao lại chùm chăn như thế?” Hàn Phong ngây thơ hỏi. Không biết thằng nhóc này từ thời đại nào chui ra mà cứ luôn miệng gọi ‘mẫu thân’, làm cô có cảm giác như mình vừa đi lạc vào thế giới cổ đại a..!

Dương Xử Nữ theo phản xạ ngước lên nhìn, đôi con ngươi bỗng chốc co rụt lại, cả người khẽ run lên từng đợt. Trương Mặc Đình, làm sao hắn lại xuất hiện ở đây!? Trương Mặc Đình mặc dù dung mạo cũng tạm chấp nhận là thu hút ánh mắt người khác nhưng bộ đang của hắn hờ hững cũng có vài phần lạnh lùng nhưng so với Triệu Thiên Bình cũng chẳng bằng một góc! Trương Mặc Đình khi nhìn thấy Dương Xử Nữ thì liền muốn đi đến chế nhạo cô một phen, nhưng khi nhìn đến nam nhân đi bên cạnh cô thì lại có cảm giác như bị khí thế toát ra từ trên người cậu ta làm cho phải ngậm miệng lại nhưng trong lòng vẫn có vài phần chế giễu! Mới có vài tháng ngắn ngủi mà đã tìm được một nam nhân tốt như vậy, xem ra, thủ đoạn của Dương Xử Nữ này cũng thật không nhỏ. Là hắn đã xem thường cô rồi! -“Dương Xử Nữ! Cô cũng không tồi chút nào, mới có vài tháng không gặp mà đã tìm được người mới rồi! Tôi có bị đánh chết cũng không dám xem thường cô nữa rồi!” Trương Mặc Đình có ý nói lớn để cho người khác nghe, ý vị trong lời nói của hắn hiển nhiên là châm chọc cô, còn cố tình chế giễu cô ở trước đám đông! Dương Xử Nữ hai tay nắm chặt khẽ run rẩy, ánh mắt trở nên tức giận cùng với khinh bỉ ngập tràn đối với Trương Mặc Đình. Mọi người trên đường cũng đã vì lời nói của hắn mà tụm năm tụm ba chỉ chỏ Dương Xử Nữ. Trương Mặc Đình cũng vì thế mà nhếch môi càng cao hơn, lại nhìn nam nhân bên cạnh cô, hắn rốt cuộc cảm thấy nam nhân này so với lời nói của hắn thì nam nhân kia vẫn giữ nguyên cái vẻ lạnh nhạt, ánh mắt vô cùng bình thản, nửa ngày cũng không dao động. Nếu như cậu ta là người mới của Dương Xử thì tại sao lại không tức giận với Dương Xử Nữ? Triệu Thiên Bình nhàn nhạt liếc mắt nhìn Dương Xử Nữ, lại nhìn những người đang bàn tán, khinh bỉ cô sau đó ánh mắt dừng trên người Trương Mặc Đình, ánh mắt chứa vô số sát ý khiến Trương Mặc Đình sợ hãi một phen. -“Cậu là ai mà lại có tư cách ở đây chế giễu cô ấy?” Từ cái ngày đầu tiên gặp Dương Xử Nữ thì cậu đã cho người điều tra tất cả về cô. Cậu biết được chàng trai trước mặt chính là bạn trai cũ của Dương Xử Nữ, gia thế của hắn ta bất quá so với Dương Xử Nữ thì có hơn một chút thôi. Triệu Thiên Bình cậu cũng muốn giả vờ chơi đùa một chút, đối với Dương Xử Nữ thì cậu lại vô cùng có hảo cảm. Trương Mặc Đình này tốt nhất là nên biết thức thời một chút, nếu không thì chỉ cần một câu nói của cậu thôi thì cả Trương gia chỉ còn là một mớ tro tàn. Trương Mặc Đình biết nam nhân này quả thực không tầm thường, dù sao hắn cũng cần phải dè chừng một chút. -“Với tư cách là bạn trai cũ của Dương Xử Nữ!” Bề ngoài như thế nhưng không ngờ đầu óc lại ngu ngốc đến thế nha! Triệu Thiên Bình nhếch lên môi mỏng, cười lạnh lẽo nói: -“Bạn trai cũ? Vậy chẳng phải chỉ là đồ bỏ đi hay sao!?” Nếu là bạn trai cũ thì có tư cách ở đây vũ nhục Dương Xử Nữ hay sao? Nếu không phải là mặt quá dày vậy thì là gì!? Trương Mặc Đình nghe được lời nói đó của Triệu Thiên Bình thì đột nhiên trong lòng nổi lên một trận tức giận không nhỏ. Bản thân hắn trước giờ chưa từng bị người khác nói như thế nên cảm thấy vô cùng tức giận, trừng mắt nhìn Triệu Thiên Bình, quát: -“Nói như thế là có ý gì!? Xử Nữ và tôi đã quen nhau hơn một năm, cậu lấy tư cách gì mà nói tôi!?” Bản thân hắn còn không biết hắn và Xử Nữ sớm đã không còn quan hệ gì hay sao? Còn ờ đây mặt dày cái gì!? -“Ha ha, hay cho câu quen nhau hơn một năm! Trương Mặc Đình! Tôi và anh đã sớm kết thúc rồi, anh mới là người không có tư cách, càng không có tư cách để chế nhạo tôi!” Dương Xử Nữ ánh mắt lạnh lẽo nhìn Trương Mặc Đình, nói tiếp: -“Đúng là miệng chó không thể mọc ngà voi!” Dương Xử Nữ không ngại đám đông mà chế giễu Trương Mặc Đình. Xung quanh cũng có vài người đứng xem kịch vui không nhịn nổi mà cười rộ lên. Trương Mặc Đình dù rất thích châm chọc người khác nhưng tâm lại không sâu, đầu óc lại không có nhiều tâm kế nên đích xác chỉ bị kích tướng một chút mà liền nói ra những lời ngu ngốc. Bây giờ Dương Xử Nữ cảm thấy con người Trương Mặc Đình này thật đê tiện và đáng kinh tởm! Hắn qua lại với biết bao cô gái nhưng chủ yêu chỉ muốn cùng người ta qua lại một đêm qua ngày hôm sau liền bỏ, cũng may là Dương Xử Nữ cô không đến nổi ngu ngốc mà bán đứng thân thể của mình cho cái loại người như Trương Mặc Đình!

Đọc Chương 10: Lâu Rồi Không Gặp (2)

“Cô gái kia, nhìn quen lắm…” Bảo Bình nheo mắt nói với Ma Kết. “Là cô gái tóc tím ở chỗ đua xe lúc nãy…” Ma Kết nhấp môi một ít rượu whisky. “À, cái người vừa ép tớ, rồi phóng xe bay qua đầu cậu phải không?” “Ăn nói cho cẩn thận.” Ma Kết lừ mắt, bản thân đang rất không phục cô gái kia, là cảm giác đó, ganh tỵ “Cho một li Vodka.” Thiên Yết tiến lại quầy bar nói với nhân viên pha chế. Li rượu mạnh được đem ra, tiếng nhạc có phần sôi động hơn. “Xoảng” Xen lẫn vào đó là tiếng đổ vỡ. Một gã to con mặt mày dữ tợn xông từ cửa vào, theo sau khoảng chục người cầm côn, kiếm. “Gọi ông chủ các người ra đây.” Hắn hét lớn. Thiên Yết uống hết một li rượu, nhếch môi cười nhạt rồi gọi một li khác chọn, một góc khuất của quầy bar, theo dõi tình hình. Dù gì cũng chẳng phải việc của cô, thưởng thức một chút cũng hay chứ. Hai nhân viên bảo vệ chạy đến, chắn trước mặt hắn, không cho hắn tiếng sâu vào bên trong. “Mẹ nó!” Tên kia gầm lên, vơ lấy chai bia gần đó, đập vào đầu hai tên bảo vệ. “Nói cho tụi mày biết, Chó Ngao bọn tao sẽ thanh toán hết tụi mày bây giờ nếu như ông chủ tụi mày không bước ra đây.” “Phụt!” Cùng lúc, Ma Kết, Bảo Bình, Thiên Yết không hẹn mà phun hết rượu ra ngoài. ” Ha ha ha!” Thiên Yết ôm bụng cười lớn,, thật là mắc cười chết mất. Chó Ngao? Hẳn là băng đảng chó cơ đấy. Thật quá hài hước mà. Ánh mắt mọi người liền đổ dồn về phía Thiên Yết. “Con mẹ nó! Con khốn nào dám cười tao?” Hắn đập vỡ chai bia, liếc mắt về chỗ cô, như muốn ăn tươi nuốt sống. “Cô ta, cô ta muốn bị đánh hay sao vậy?” Bảo Bình nói nhỏ. “Nhìn cô ta thế kia, chắc cũng không phải dạng vừa gì đâu, chờ xem người anh em.” Ma Kết nâng ly rượu về phía Thiên Yết. Thiên Yết nhìn một lượt xung quanh thấy tên đẹp trai kia nâng ly với mình thì cũng đáp trả lại hắn. Uống sạch một hơi hết ly rượu.

Cuộc Chiến Giành Lại Sự Thanh Bình Ở Đất Nước Zodiax ( 12 Chòm Sao) Chương 3

Thành phố Light còn được gọi là thành phố ánh sáng. Nơi đào tạo ra những thần đồng trẻ tuổi và là thành phố của các kiếm sĩ được đào tạo ra. Sau khi đáp cánh an toàn ở trong một con hẻm ở gần trung tâm thành phố, các sao quyết định khi ở dưới này sẽ làm dân thường, không sử dụng phép thuật được. Nói về chuyện lo vụ nhập học ở học viện Lightstar, tất cả là nhờ Xử tỉ sử dụng ” bài ca không tên ” để trả lời và tấn công ông Wishton, làm ổng choáng váng hết cả mặt mày mà đầu hàng, đồng ý cho cả bọn vào học. Không ngờ có ngày cái tài trời cho này cũng giúp cho các sao thoát khỏi những câu hỏi hóc hiểm của cái ông bá tước kia.

Sau khi lo phần học trong học việc đó xong, các sao cũng cần phải có chỗ ở, cũng may là có kí túc xá nội trú chứ không thôi là cả bọ cũng chả biết phải đi đâu, về đâu. Chứ cứ đi lên đi xuống cũng phiền cho Giải nhi, với lại lỡ như bị bắt gặp rồi sao? Như vậy phiền lắm, người ta có câu: cây kim lâu ngày trong bọc rồi cũng sẽ lồi ra mà.

Thế là cả bọn kéo nhau đi mua sắm nhưng…

– Nè, đã đi xuống đây rồi thì tại sao chúng ta không đi chơi thử đi, với lại không lẽ đi vào kí túc xá mà không có nổi mấy cái bộ đồ nữa là sao? _ Xử nữ lên tiếng.

– Ừ. Đúng đó. Nhờ cậu dẫn đường nha, Bình nhi!! _ Nhân mã lên tiếng. Xưa nay không xuống đây, anh rất muốn đi chơi à nha. Vì vậy khi chị Xử vừa lên tiếng rủ đi chơi, anh liền đồng ý. Tuy mang danh là cùng chị Bình xuống đây nhwung chưa bao giờ anh được đi với Bình nhi cả, chỉ toàn sau khi họp xong là bị tốn về trển liền hà. ( tội nghiệp )

– Được!! Vậy đi mua đồ trước nha. _ Thiên bình lên tiếng. Nói xong dẫn cả đám đi mua đồ, bắt các sao nam vác đồ cho mình mà không cho sử dụng ma pháp, mấy sao nam thì bị vác đến khổ sở vậy mà chỉ có mình Ma kết là mang trên tay mình có vài cái túi thui.

– Thứ nhất, đẹp trai quá làm tụi này bị nhìn chầm chầm từ nãy đến giờ._ Xử tỉ kể tội cho Nhân mã nghe mà anh thấy cũng đúng vì từ lúc mà họ xuất hiện trên đường, không ít người để ý đến, đặc biệt là con gái, cứ không ngừng chỉ chỉ chỏ chỏ vào anh, vậy nên như vậy chắc làm cho các chị của ta nổi giận nên mới bắt anh xách một đống này để che đi không mặt đẹp trai kia. ( chị này đi ghen giùm Bình nhi nè )

– Thứ hai, nếu không bắt cậu rinh nhiều vậy chắc phải đưa cho cái tên tảng băng rinh à. Có điên mới bắt ổng làm ấy chứ, ổng cứ hầm hầm hì hì như vậy ai mà dám lại gần, hống hồ cái này lại là xách dùm nữa chứ. Tụi này còn yêu đời lắm, còn muốn nhìn thấy ánh sáng ngày mai chứ chưa chán sống. Đừng có xúi bậy! _ Cự giải ca cho Mã mã nghe làm cho các sao cứ tưởng Xử nữ phiên bản Cự giải nữa ấy chứ.

– Thứ ba, không bắt ông rinh thì hổng lẽ bọn tui phải rinh. Tụi tui không có rảnh đâu. _ Bảo bình tiếp tục ” bản bài ca không tên” của mấy đứa bạn ca cho Nhân mã nghe.

– Thứ tư, bọn tui mà để ông rảnh một cái thôi thì ông kiểu gì ông cũng đi chơi bời. Ngày trước bị tui bắt lôi về trển ngay không kịp lên tiếng, bây giờ chưa chắc là tới ngày mai, ông chịu đi tiếp với tụi tui. _ Thiên bình kế nghiệp sự nghiệp ” giảng đạo ” của mấy đứa bạn mình ca cho Mã mã nghe, làm anh chàng khóc ròng trong lòng mà không dám lên tiếng.

– Thôi, tụi bây tha cho Mã đi. Nói thêm chút nữa là nó phải đi khám lỗ tay đó. _ Ma kết im lặng nãy giờ mới lên tiếng giải vây cho anh chàng Mã, thật ra mà nói, không chỉ có mình Mã nghe ” giảng đạo ” đâu, anh này cũng bị quạ lây nãy giờ chứ chả giỡn.

Thấy đồng minh xuất hiện, Mã mã cũng gật đầu lia lịa, thế là các sao nữ đành nín luôn, không giám nói gì nữa( chứ nói nữa, Kết kết mà nổi giận là không ai làm dịu được cơn giận của anh đâu. Mà hình như chỉ có chị Yết là được thui hà, vậy nên, im lặng là vàng la làng là chết ^-^ ). Ngậm cục tức trong lòng mà im lặng, các sao lại bắt đầu đi mua sắm và tất nhiên hai qnh chàng kia phải rinh đồ phụ.

Đăng bởi: Tin176Giao diện cho điện thoại

Bạn đang đọc nội dung bài viết Đọc Chương 04: Gặp Lại Ở Thanh Mộng Lâu trên website Duhoceden.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!