Top 6 # Xem Nhiều Nhất 12 Chòm Sao Chân Tình Ngàn Năm Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Duhoceden.com

Đọc Truyện 12 Chòm Sao Và Chuyện Tình Ngàn Năm

Hoàng Đạo Quốc-Hoàng Cung:

Ma Kết đang ngồi phê tấu sớ,bỗng 1 quan công công lại gần:

“Hoàng Thượng,Thái Tử muốn gặp người ạ”-công công

“Nó tới rồi à,truyền vào”-Ma kết vẫn ko ngẩng lên nói

“Truyền Đông Cung Thái Tử vào điện”-thái giám

Song Tử bước vào,cao giọng nói:

“Hoàng huynh,gọi đệ vào có chuyện gì vậy,nói nhanh đi đệ còn có việc phải làm nữa”-Song Tử(T/g:việc g chứ,xảo ngôn,đi tán gái chứ g.SoT:ủa ngươi bik ak?.T/g:=_=!)

“Thái Tử,ko được phạm thượng,dù 2 người có là huynh đệ thì ngài cũng phải hành lễ”-công công

“Gã công công này thật là”-Song Tử nghĩ

“Ta biết rồi.Hoàng Đệ Song Tử xin yết kiến Hoàng huynh”

“Miễn lễ”-Ma kết

“Vậy cuối cùng huynh triệu đệ vào cung làm gì?”-Song Tử cáu gắt

“Thành thân”-Ma Kết nói giọng bình thản

Song Tử ban đầu ngạc nhiên,mặt ngây ra như phổng rồi lại nở nụ cười,nói giọng vui vẻ:

“Ây da ây da,cung hỉ cung hỉ a~,sao,sao,thê tử của huynh là ai?Dung mạo thế nào?Thân thế ra sao hả?”-Song Tử hào hứng

“Ko phải ta thành thân”-Ma kết buông tờ sớ xuống nói

“Hả vậy là ai?”-Song Tử hỏi

“Là đệ”-Ma Kết xoa thái dương

“Cái gì,ko được,đệ còn rất nhiều việc phải làm,với lại nếu đệ thành thân,nhiêu cô gái sẽ khóc hết nước mắt nga~Thôi đệ đi đây,ko hẹn ngày gặp lại a~”-Song Tử nói xong bèn quay gót bỏ đi

Vừa đi đến ngưỡng cửa,đã nghe giọng của Ma Kết vọng ra:

“Vậy thì thật đáng tiếc,nghe nói nàng ta thông minh tuyệt đỉnh,tài trí vô song,cầm kì thi hoạ đều thông thạo.Duy chỉ có sắc đẹp là chưa 1 ai được chiêm ngưỡng vì nàng ta suốt ngày bị nhốt trog cung cấm….”-Ma Kết nói đến đây,Song Tử đã ngay lập tức quay lại,nở nụ cười xảo trá:

“Còn thân thế cô ta thế nào?”-Song Tử

“Công chúa Bạch Quốc”-Ma Kết nói

“Cái gì,quốc gia cường thịnh chỉ sau đất nước chúng ta ư?Huynh đùa à”-Song Tử

“Ta không dư hơi mà đùa với đệ.Nghe nói đất nước ấy hay bị các cường quốc khác lăm le đánh chiếm nên mới muốn thắt tình giao hảo với nước ta để củng cố thêm binh sĩ.”-Ma Kết

“À ra thế”-Song Tử trầm trồ

“Thế nào,đệ chấp thuận hay không?Hay…..để ta đề nghị chuyện này với người khác?”-Ma Kết nói giọng châm chọc.Chàng đếm thầm trog bụng”3….2….1….”

“Ahahaha…vì Hoàng huynh đã đích thân đề nghị,lẽ nào đệ lại từ chối cơ chứ.Thì cứ để đệ xem mặt Thái Tử Phi của đệ cái đã”-Song Tử cười nham hiểm

“Được vậy đệ hãy ở lại cung,mồng 8 tháng này công chúa Bạch Quốc sẽ đến đây”-Ma Kết

“Vậy đệ xin lui”-Song tử

Ma Kết không nói,chỉ gật đầu….

“Công chúa Bạch Quốc,nhan sắc chưa từng được ai chiêm ngưỡng,nàng sắp thành thê tử của ta rồi….”

Tại Bạch Quốc-Cung Ngọc Thiềm:

“Công chúa,sao người lại đồng ý chứ”-A Vân

“Ta muốn ra ngoài,ta ko muốn kẹt trong cái lồng son này thêm bất kì giây phút nào nữa.Kể từ khi Hoàng Tỷ của ta thất lạc,ta chưa 1 lần được nhìn thấy thế giới bên ngoài,em có iểu ko A Vân?”-Bạch Dương thở dài,ngay cả lúc này nàng cũng thật bội phần xinh đẹp nga~

“Vâng,nhưng công chúa….mặt người đó người còn chưa biết,huống g đến chuyện thành thân?”-A vân hỏi

“Bổn công chúa chỉ muốn nhìn thế giới bên ngoài 1 lần,chứ chưa bao giờ có ý định xuất giá”-Bạch Dương mỉm cười nham hiểm

“Công chúa…..người định?…..”-A Vân

“Ta đã có kế hoạch,em cứ đi theo ta là được rồi”-Bạch Dương mỉm cười

“Vâng,A Vân luôn tin tưởng ở người mà”-A Vân cười tươi

“Cảm ơn em….”-Bạch Dương nói

GTNV(phụ):

A Vân:người hầu trung tín của Bạch Dương,luôn tin tưởng và làm theo ý của Bạch Dương.Đẹp ko thua gì chủ đâu à nha.(Đúng là chủ nào tớ nấy ).Võ công kiệt xuất,ko kém nam nhân nhưng chỉ khi bảo vệ Bạch Dương mới phô diễn ra thui.Yếu điểm duy nhất của A Vân là mê tiền (ko ngờ phải hơm?! )

Zing Blog

Truyện 12 Chòm Sao) Khúc Hát Ngàn Năm Chương 10

Tác giả: Kim Tuyến ( Kun )

Chương 10: Ta Muốn

Sau khi từ biệt không kịp một lời trăn trối thì giờ đây Mộc Giải rất ung dung ngắm cảnh, không ngờ bên ngoài thành trì kiên cố của Hàn Phong Quốc lại là một thế giới đào nguyên xinh đẹp như thế, hàng cây xanh mướt kéo dài hai bên đường, những chồi đá cao thấp không đồng điệu được bao phủ bởi màu xanh của lá hay thấp thoáng ẩn hiện màu nâu đậm của thân cây sần sùi to lớn, chúng càng được tô điểm bởi những cánh hoa dại đơn sơ mộc mạc.

Đưa mắt thưởng thức cảnh trời thơ mộng, nàng chống cằm ngắm nhìn những tiên tử hồ điệp bay lượn bận rộn mà thi sắc, dưới ánh sáng nhàn nhạt không chói lóa thì bức chân dung đơn giản lại nổi bật trong lòng Giải. Đưa tay ra khỏi cửa sổ xe nàng cảm nhận từng cơn gió lướt qua chầm chậm trong tâm, bất giác sảng khoái mà nhoẻn miệng cười.

Hàn Yết một bên vừa thúc dây cương vừa chăm chú nhìn vào khóe môi Giải nhi, tại sao hắn chưa bao giờ để ý Giải lại xinh đẹp như thế, phải nói nàng còn lộng lẫy, thuần khiết hơn cả những bông hoa mẫu đơn. Trong một thoáng động lòng, Hàn Yết thấy tim mình ngừng bẫng một nhịp rồi lại tưng lên không nhanh cũng chẳng hề chậm, hắn ngậm nhẹ sợi tóc mai, cố rũ bỏ đi hình bóng thanh khiết như tiên tử của Giải Giải. Nhưng không thể, đôi ngươi đen láy thâm trầm của hắn không thể nào rời khỏi khuôn mặt hồng nhuận đáng yêu đó được.

– Chúng ta đi đâu thế?.

Vương vấn trên môi vẫn là nụ cười động lòng người, đôi tay cứ trêu đùa cùng ngọn gió thơm ngát hương hoa, môi hé mở cùng câu hỏi dịu dàng. Hàn Yết bừng tỉnh sau cái nhìn chăm chú nơi môi nàng, hắn lấy lại ý chí trả lời:

– Hành tẩu giang hồ, ngao du tứ hải.

– Ân, thế tốt quá ta rất ghét trong phủ đệ hay ở lại cung lắm, mà chàng này ba tháng sau chúng ta sẽ quay về chứ?

Yên lặng một chút, hắn gật đầu nhìn về phía trước, Giải Giải cười chán tiếp tục chơi đùa cùng gió, bỗng nàng sực nhớ ra Tiểu Bạch, nha hoàn của nàng giờ đây có chăm sóc tốt Bảo tỷ không nữa? Chuyện là thế này, Tiểu Xảo là nha hoàn của Mộc Ngưu nên đã tòn ten làm của hồi môn rồi, Bảo Bảo thì không có ai ngoài những nô tỳ lạ lẫm, Mộc Giải thấy Tiểu Bạch thân thương với thân xác của nàng hiện tại, nên Giải nhi tin tưởng và đã bảo Tiểu Bạch đi theo hầu hạ cũng như bầu bạn cùng Bảo Bảo cho tỷ ấy đỡ cô độc.

Tâm nàng khẽ chùng xuống, nghĩ tới cha lúc này, ông sẽ ra sao khi nhận được xác của sáu tiểu nữ nhi, bây giờ ở hiện đại có lẽ các nàng đang nằm trên giường bệnh nhắm chặt mi mắt, máy dò tim, huyết áp, truyền nước biển dưng dửng được đặt kế bên và chắc chắn là những cái xác không hồn, trống rỗng. Nhưng nghĩ đi rồi cũng suy lại, linh hồn thật sự của thân xác nữ tử này đang nơi đâu, đi đầu thai? Hay đang ngự trị và đống giả nàng ở hiện tại? Quả thật chắng đoán ra, tên Tử Dai chết tiệt cũng chẳng hề đề cập tới, đúng là tên hâm dở, khốn khiếp.

Tử Dai: *Trùm mền* Sao lúc này cứ bị lạnh người thế nhở?.

Thôi không nghĩ đến hiện đại nữa mắc công lại mất hứng ngắm quang cảnh huyền ảo nơi đây, Giải nhi không hề giống như bề ngoài chân yếu tay mềm hay đoan trang thục nữ đâu, tâm hồn của nàng rất nổi loạn và… Mê sắc một cách trầm trọng hết thuốc chữa.

Nhớ đến ngày trước thời mà công nghệ tiên tiến ấy, Giải cùng Ngưu ngồi bật JAV xem, chán chê lại qua Hentai và hết hứng thì quất thẳng tới mấy cái three-some, ôi chúng rất kích thích trên từng tế bào của nàng nha, nhưng mà dù có thích và tò mò thế nào đi chăng nữa nàng cũng chưa từng được nếm trải. Coi phim cứ:” Ồ yeah, sướng quá anh ơi…bla…bla…” Khiến Giải nhi tò mò, bộ thọc cây gậy thịt ấy vào trong con sò thì đã lắm sao? Và cảm giác nó tuyệt vời đến cỡ nào?.

Nghĩ tới đâu thì ánh mắt láo liên tới đó, chợt Giải Giải dừng lại nơi thủng quần của Hàn Yết, nàng nhìn chăm chăm tới nổi muốn lủng luôn vào bên trong đó và moi móc vật nam tính ra ngoài. Đầu óc trở nên trống rỗng, nàng chỉ còn suy nghĩ một chuyện duy nhất là phải vạch ra xem hình dáng nó có to như những chàng Châu Phi không?. Mặt Giải nhi ửng đỏ tận mang tai, cảm giác nóng ẩn hiện phía dưới u huyệt làm tử cung nàng co thắt liên tục, có lẽ phía dưới đã ướt sũng dâm thủy rồi đấy.

– Sao thế? Không được khỏe à?.

Chưa kịp đẩy Giải ra thì Yết được một phen đỏ mặt, nàng cư nhiên thọt tay vào quần hắn điên cuồng làm loạn không biết ngượng ngịu luôn. Yết ca nhà ta chợt hiểu ra Giải nhi nãy giờ là chịu đựng ái vọng chứ không phải sức khỏe kém, hắn thở dài ngao ngán lôi thiên hạ cuồng sát đặt phía đối diện. Nhìn hắn chăm chú bởi đôi mắt đục ngầu, Giải hé môi thở dốc, tay vẫn còn run rẩy nắm chặt tiểu đệ đệ của Yết. Ôi thật hùng vĩ.

– Nàng đang mang.

– Ta biết.

– Thế rút nàng ra đi.

– Không, ta muốn.

– Không được.

– Tại sao?

– Vì nàng đang mang thai.

– Vậy ta chỉ muốn nhìn xem nó thôi.

-…

Ngơ ngáo, mắt mở to trừng lớn, sao chỉ trong vài ngày mất trí mà tính tình cũng thay đổi vậy, không những biết võ công lại còn vô cùng tự tiện nữa. Giằng co không lại nên Yết đành bó tay để Giải tự ý lấy tiểu đệ hắn ra phơi bày trước mặt, hắn cau mày nhìn khuôn mặt nữ tử ngây dại như kiểu mới được nhìn thấy lần đầu tiên. Nàng cầm trên tay lúc đầu mềm mềm sau đó nở ra to dần và trở nên uy dũng, hiện tại nó đã cao lớn sừng sửng giương một mắt ngắm nhìn nàng. So với những bộ phim nàng coi thì nó cũng không khác mấy chỉ có điều làm nàng thích thú chính là được chiêm ngưỡng vật thật, sờ và quan sát tỉ mỉ nữa.

Không biết lực hấp dẫn nơi đâu khiến Giải nhướng người bỏ tiểu đệ hắn vào miệng, nó to lớn nên chỉ vào được phân nửa trong khuôn miệng mật ngọt bé nhỏ của nàng còn phân nửa kia thì nằm bên ngoài lạnh lẽo, Yết lại bị bất ngờ thêm lần nữa, những kiểu hầu hạ thế này chỉ có trong thanh lâu, chứ trước giờ Giải nhi rất sợ, cứ mỗi lúc hắn đưa tới miệng, nàng lại khóc nháo không chịu kia mà. Lúc này đây, Giải Giải cứ như thoát xác, nàng thưởng thức ngon lành theo kiểu cách kiến thức luyện công phim bao năm qua, tuy còn vụng về nhưng đủ khiến hắn nôn nao thở dốc cùng rên rỉ.

– Chu Giải, nàng dừng lại ngay…

Hắn khó nhọc lên tiếng, bàn tay đẩy Giải ra kéo nàng ôm chặt trong lòng để nàng không làm loạn nữa. Giải nhi bị cụt hứng giữa chừng, nàng đang rất muốn thử mà, nhưng khi đối diện với sự tức giận trong mâu quang Yết thì nàng yểu xìu ngồi im không dám ngẩng đầu hay hó hé.

Hàn Yết chịu đựng không nổi, hắn có thể sẽ ăn sạch nàng vào lúc này nhưng hiện tại Giải Giải đang mang thai, nếu làm tình sẽ không ổn đến thai nhi lắm. Mà nếu có làm cũng phải vào khách điếm, đợi tối đến rồi giao hợp chứ, bây giờ là ngoại thành nha người lái buôn, thương nhân lẫn dân thường rất hay đi qua, lỡ có ai tò mò nhìn vào thì thật chẳng biết đem mặt cất đi đâu nữa. Đường đường là Nhị Vương Gia cùng Vương Phi lại thú lạc ngoại thành ư? Trò cười cho thiên hạ đấy.

– Tối nay, được chứ?.

Thở hắt ra sau khi đã trở về trạng thái bình thường, Hàn Yết cất giọng trầm thấp khiến Giải nhi vui vẻ gật đầu liên hồi. Lắc nhẹ đầu, hắn thúc ngựa về phía thị trấn nhỏ bên cạnh, nàng ngồi im trong lòng hắn, ánh mắt hân hoan chờ đợi chợt bừng sáng.

Và tại một nơi xa xôi mang tên con đường trở về Diệp Quốc, một trận ẩu đả điên cuồng đã xảy ra.

Chát

– Ngươi dám sờ mông ta.

Mộc Ngưu giận dữ quát lớn và đương nhiên động thủ trước khi nói, Diệp Kết đã ăn trọn bạt tay thơm tho mạnh bạo từ những ngón tay thon dài xinh đẹp của Ngưu nhi.

– Từ bây giờ nàng đã là nương tử của ta, cớ sao không được sờ?.

Diệp Kết ôm mặt, ánh mắt quật cường bất tiếu nạt lại.

– Hờ hờ nương tử cái mặt mốc nhà ngươi. Đi chết đi.

Chát Chát Chát

Nhưng bạt tay liên tục được hạ xuống, âm thanh chua chát vang vọng cả khung trời, bên ngoài kẻ hầu người hạ chưng hửng bởi tính khí nóng nảy và lời phát ngôn vô cùng ám muội của tiểu quận chúa cùng hoàng đế Diệp Quốc.

Lạ lẫm là bên trong một kẻ chửi cùng đánh, một kẻ ấm ức nhịn vì tương lai sau này cùng bầy con được sinh ra. Và đương nhiên là cặp mông tròn trĩnh, mẫn cảm đó nữa.

(Kim Tuyến: Cái này ta không liên can *huýt gió*

Tử Dai: Ờ, ta cũng thế *giả ngơ*)

Truyện 12 Chòm Sao) Khúc Hát Ngàn Năm Chương 5

Tác giả: Kim Tuyến ( Kun )

Chương 5: Mộc Nữ – Mộc Mã

Mộc Nữ – Mộc Mã

Híiiiiiiiiiiii

Ya….Ya….

Tiếng vó ngựa xé tan không khí xung quanh, chưa kể con ngựa đang chạy tốc độ làm cho Mã Mã nghiêng ngã chóng mặt xém chút là ói hết thức ăn trong bụng rồi, mới tỉnh dậy chưa kịp hiểu tình hình ra sao chỉ biết mình như cái gối trong chiếc hộp bị người ta lắc mạnh, mà cái hộp này tới tận ba người nha, đã chật chội lại còn đông nữa chứ.

– Đứng lại Bạch Tử Hồn!!!

Giọng hét thật mạnh bạo vang vọng từ phía sau, dù rất hiếu kì Mã cũng không muốn ló đầu ra xe ngựa đâu, ló đầu ra là chết chắc, chết chắc.

– Haha ngươi có bản lĩnh thì bắt ta đi Ngự tiền thị vệ của Hàn Dương quả thật chỉ là con tép thôi sao?

Kẻ đang nắm dây cương điều khiển xe ngựa giở giọng chế nhạo người kia, trong lòng Mã muốn tán cho hắn mấy phát lọt ngựa ngay, tay lái lụa quá mà.

– Ưm ưm đau quá…..

Nãy giờ Mã mới để ý mình ngồi trên hai cái gối rất mềm trong lúc bị nghiêng xe đã ngồi lên người hai người hai đó lúc nào chả hay luôn, giọng nói lúc nãy là hai người này đồng thanh nói đấy. Mã quýnh quáng lui ra góc mới nhận ra rằng là một nam tử điển trai và một tiểu mỹ nữ trong cung trang sang trọng, khỏi đoán cũng biết là quý tộc rồi, nhưng mà cô nàng đó chẳng phải là…

– Nữ tỷ tỷ, oaoaoaoa

Mộc Mã bay thẳng vào lòng người đối diện khóc ròng, thật sự rất sợ nha lỡ như xuyên tới một mình thì sao đây? may mà cuối cùng là xuyên cùng lúc a.

– Ngươi buông hoàng muội ta ra tên thích khách kia.

Chàng trai đó là Diệp Kết hoàng đế Diệp Quốc, hắn một chân đạp thẳng cánh tay đang ôm hoàng muội hắn ra, hòng giành lại nhưng không ngờ.

Chát

– Vũ phu sao ngươi dám đánh em ta?

Cái tát như trời giáng của Mộc Nữ tặng cho khuôn mặt trắng nõn nà của Diệp Kết làm hắn bàng hoàng chưa hiểu vấn đề, hắn sợ ả thích khách sẽ giết hoàng muội nên mới đá ả ra ai ngờ bị muội đánh, muội của hắn bênh người ngoài mà đánh hắn?

Hắn quay sang thì thấy hoàng muội đang xoa vai cho ả thích khách còn ả ta khóc như đứa con nít, làm cho hắn mọc rất nhiều dấu chấm hỏi bay lượn quay đầu nha.

Kétttttttttt

Chiếc xe ngựa thắng gấp làm mọi người va vào nhau ai nấy đều sợ hãi.

– Chuyện gì vậy Mã nhi?- Mộc Nữ ôm lấy Mã Mã hỏi, nàng mới tỉnh lại nên không biết chuyện gì.

Mộc Mã nhún nhún vai kiểu như: ” Ờ chắc muội biết chuyện gì đang chuyện gì đang diễn ra quá” – thế là cả ba lú đầu ra nhìn, xe ngựa đã dừng hẳn nên không có nguy hiểm sẽ lột xuống xe nữa.

Ya…ya..Hây. chen.. chen…

Là tiếng đánh nhau nha.

Một tên vận bạch y một tên hắc y đều đôi ngọc bội xanh, khi đánh nhau chiếc ngọc bội bị đưa lên lại đập xuống nhìn rất đã mắt a, thôi bỏ qua ngọc bội đi, nếu nhìn tổng thể chắc chắc bạch y sẽ thắng nhưng nhìn vào khía cạnh thì hắc y có lợi thế hơn.

Bạch y đánh nhanh thắng nhanh mỗi nhát kiếm đều mạnh và muốn chấm dứt mạng đối phương, nhưng bạch y còn quá nhiều khuyết điểm như dưới cánh tay do đánh mạnh nên nơi đó lơ là phòng bị. Hắc y nhìn chung quy chỉ thủ chứ không tấn công, nhưng mỗi đòn đánh trả lại vô cùng khôn khéo không hề để lộ khuyết điểm, nhẹ nhàng như cánh chim mỗi bước chân đều là chiến thuật điêu luyện có tiến có lui.

Đó chỉ là suy nghĩ của ba người khán giả coi mà không trả tiền thôi, còn thắng bại thì chưa biết.

Gần một nén nhang trôi qua, hai người đó vẫn còn đánh nhau, nhưng có lẽ phía bạch y đã bắt đầu không trụ nổi rồi.

Mộc Nữ, Mộc Mã và Diệp Kết ngồi trong xe ngó ra cũng chán nên đã kể cho nhau nghe về lý lịch, Nữ Nữ thì lấy lí do không nhớ chắc lúc bị bắt đã va vào đâu rồi còn Mã nhi cũng làm bộ mặt đáng thương như thế. Vì hay nhẹ dạ cả tin Diệp Kết liền tin ngay, bắt đầu thuật truyện.

– Diệp Nữ là hoàng muội của ta con của Thái Hậu, còn Tiểu Mã là sư đồ kiêm muội muội chi lang của tên Bạch Tử Hồn đi đâu hắn cũng đem nàng theo, nên dần đà mọi người đều biết lai lịch của hai người. Tên hắc y nãy là Bạch Tử, bạch y là Dương Ngư huynh đệ kết nghĩ với Nhị Vương gia Hàn Kết kiêm ngự tiền thị vệ bảo vệ sự an nguy của Hoàng đế Hàn Dương – Hàn Phong Quốc. Hôm nay ta cùng hoàng muội trên đường đi từ Chu Tương Quốc sang Hàn Phong Quốc dự thọ yến của Thái hậu vào trăng rằm tháng này thì không may gặp hai người. Sau đó thì ta đang ở đây.

Nữ – Mã chăm chú nghe rồi gật đầu lia lịa giống như được nghe kể chuyện kiếm hiệp thời xưa ấy, ba người han huyên đến nỗi không để ý hai tên kêu cũng nghỉ từ lâu vô góp vui cùng rồi.

– Aaa, làm ta hết hồn

Mã Mã vừa quay lưng đã gặp ngay tên Dương Ngư đứng sau lưng làm nàng nhảy dựng như gặp ma vậy đó, nhưng chưa kịp nói gì thì đã bị lực đạo mạnh của hắc y Bạch Tử nắm tay thi triển khinh công bay mất bóng.

Nữ còn đứng hình chưa biết chuyện gì mới xảy ra, tốc độ của người đó nhanh quá làm nàng nhìn theo không kịp chỉ biết có ngọn gió lướt qua mặt và cướp mất đứa muội muội quý giá của mình.

Khi đã định thần, Nữ Nữ co giò chạy đuổi theo nhưng bị Dương Ngư và Diệp Kết ngăn lại kịp thời. Tức giận nàng phùng mang trợn má.

– Đi cứu muội của ta đi- Mộc Nữ nắm áo cả hai chàng trai lôi kéo.

– Chúng ta sẽ gặp lại nàng ta thôi đừng lo, đi thôi thần sẽ hộ tống quận chúa và Người về tới hoàng cung Hàn Phong Quốc an toàn.

Vừa nói xong Dương Ngư đã cầm dây cương xe ngựa, mời hai vị khách quý lên xe, bắt đầu giục ngựa chạy nhanh về phía Kinh Thành.

Còn Nữ cứ trông mắt theo hướng Mã bị bắt đi một cách bá đạo mà cảm thấy thật buồn, thật lo lắng.

-Cái quái gì thế thả ra coi.

Bị một lực kéo kinh hồn làm cho hai mắt Mã muốn rớt ra ngoài, chóng mặt không thể tả, cái kẻ kéo nàng như ma ấy bay như đùa hết đạp cành này tới đạp cây kia bay vuốt lên cao.

-Muội câm cho ta, biết vậy ta quẳng muội cho Phúc Kiến đỡ phiền toái, đi theo ăn hại chẳng làm được gì.

Bạch Tử nổi điên vì cô nàng muội muội ngốc này đi đâu cũng đòi theo, nói giúp hắn thật ra là hại hắn mới đúng, lúc nào cũng làm hỏng chuyện, đi bắt cóc Hoàng đế Diệp Quốc và công chúa mà hết nữa đường Mã Mã ngủ như chết ấy, chẳng qua bị đập đầu có cái thôi mà.

-Phúc Kiến là ai? Cái này Diệp Kết chưa kể ta biết.

Vụt một cái, Mã chỉ thấy mình đang lơ lững treo không trung hình như là bị máng vô cành cây thì phải.

Bạch Tử chiễm chệ ngồi xuống một cành cây bế Mộc Mã ngồi giữa đùi mình, hắn đưa tay sờ nhẹ trán nàng, kiểm tra hết cái đầu nàng, vò lại vò cứ thế tóc bung tùm lum trâm cũng vì thế mà rơi rớt xuống đất hết.

-Muội bị chảy máu rồi, sao lại ẩu như vậy? Muội có sao không?

Hắn rất tự nhiên cầm máu cho Mã Mã nàng, lại còn chiếm tiện nghi ôm nhẹ nàng vào lòng nữa, những ngón tay thon dài của hắn lướt vào trong áo Mã vân vê tà áo nàng, khuôn mặt dịu dàng khó tả nhìn ngược xuống khuôn mặt trong lòng mình. Duy chỉ có Mộc Mã khuôn mặc đực ra không hiểu thoáng đã ửng hồng hết, người ta chưa từng tiếp xúc với đàn ông gần như vậy a.

-Ta..ta… quên… hế…t rồ..iiii..a.. ngươi ngươi… đừ..ngg như.. vậ..y mà

Mộc Mã nuốt nước miếng ực ực, cổ họng khô khan, nàng cảm thấy cơ thể rất nóng a, có dòng điện từ ngón tay hắn lướt trên người Mã ngón tay hắn lướt tới đâu cả người Mã lại run lên cảm giác không khó chịu nhưng cũng chẳng dễ chịu gì, rất khó tả nha.

-Thật sao? Lần này muội lại muốn giở trò gì để ta không trách phạt đây? Nhưng làm lỗi thì phải phạt nha, còn bệnh quên có thể chữa sau.

Bạch Tử nở nụ cười ám muội, ánh mắt dường như đã đục ngầu vì dục vọng bùng cháy, ngọn lửa khao khát ấy không thể che giấu được nữa, cả người hắn nóng rực chỉ muốn nhanh nhanh xơi thiên hạ nhỏ này. Đối diện với đôi mắt to tròn không hiểu gì của Mã, hắn cũng thấy kì lạ, mỗi lần như thế này không phải Mã nhi luôn nhoài tới ôm hôn hắn sao. Chờ đợi 1s 2s 3s không có gì, bây giờ thì hắn hiểu tình hình rồi, quên thật chứ không phải đùa a.

-Quên thì tính sau giờ thì….

Chưa nói hết câu hắn đã đặt xuống môi Mã nụ hôn say đắm, Mã Mã ngạc nhiên cực độ nhưng không tránh cũng chẳng phản kháng gì cả, nàng cảm thấy có một ma lực nào đó từ người đàn ông này hắn ta cầm cự nàng trong tay, hay chính thân thể này không muốn chống cự.

Từng mảnh y phục rớt xuống đất, duy chỉ còn chiếc yếm đào che đi cảnh xuân rực rỡ sau đó, khuôn mặt Mã giờ đây đã đỏ như quả gấc. Làm khêu gợi dục vọng của Bạch Tử, hắn không thể chịu thêm, khẽ nhấc mông Mã nhẹ nhàng đi vào ( lượt bỏ một ngàn từ ).

-Mã nhi nàng là của ta, nàng thật đẹp.

Hắn ca tụng nàng như một nữ hoàng, nàng tựa vào hõm vai hắn, cả hai cùng thở gấp triền miên trên cây ( không biết làm sao ).

Sau khi được sự hộ tống của Dương Ngư, cả hai người Diệp Kết và Mộc Nữ đã an toàn vào cung khách của Hàn Phong Quốc.

Tâm trạng Mộc Nữ không khá hơn chút nào, nàng cảm thấy Mã nhi đang gặp chuyện, tim cứ đập liên hồi nhưng không biết là chuyện gì đến với nàng ta. Thoáng chút lơ đãng nàng nhìn thấy bóng dáng có dấu ấn của Mộc Song và Mộc Bảo a, lúc nãy đi ngang qua Cung phía Đông – Cung Ân Dạ lờ mờ nhìn thấy nhưng không chắc.

Cung khách nằm ở gian điện phía Tây – Lưỡng Cung

Nữ cũng chẳng có việc gì làm sau khi hoàng huynh Diệp Kết đi đâu mất, nàng lòng vòng chơi ai ngờ gặp được Dương Ngư hắn đang nói chuyện với ai đó, người đối diện hắn rất soái ca nha, vẻ lạnh lùng làm nàng chùng bước không dám bước tới.

Hàn Yết cảm thấy có bóng dáng ai đó, hắn cảnh giác quay sang thì phát hiện một nữ nhân cung trang hoàng tộc khỏi nói cũng đoán ra đây là Công chúa Diệp Nữ của Diệp Quốc rồi, không ngờ hôm nay mới được trông thấy, nàng ta thật đẹp nét đẹp thanh thoát không vướng bụi trần.

-Không biết công chúa đang có chuyện gì?

Theo tầm mắt của Hàn Yết, Dương Ngư nhận ra ngay là công chúa Diệp Nữ, hắn vội vàng tiến tới hỏi.

-Không có chuyện gì cả, chỉ là ta muốn kiếm hoàng huynh

-Hoàng huynh nàng đang bận thưởng trà cùng hoàng huynh ta rồi, nếu nàng không có việc có thể theo ta và Ngự tiền thị vệ đây đi thăm quan, không biết nàng có để ý?

Hàn Yết nhoẻn miệng cười nhẹ, khuôn mặt như tượng điêu khắc làm siêu lòng người, hai con mắt Nữ chỉ có nước móc ra bỏ chứ không thể không nhìn hắn được.

-Ta không phiền, nhưng ngài là…?

-Ta là Hàn Yết – Nhị Vương Gia

Yết lịch thiệp làm động tác mời, Dương Ngư thì khuôn mặt hiện rõ sự thích thú, một con mồi chui vào lọ dễ như trở bàn tay không cần tốn chút công sức nào. Mộc Nữ cúi đầu rồi lại ngó đông nó tây cố giả vờ không có chuyện gì hết, nhưng đôi lúc mắt nàng không thôi liếc sang bên đó. Hắn thật đẹp!!!

Đi được một đoạn chợt Yết khựng lại, làm Ngư lẫn Nữ khó hiểu.

Từ xa một bóng dáng ốm yếu, khuôn mặt nhợt nhạt tiến lại một lúc một gần, lúc nãy quá xa không nhìn rõ, nhưng giờ thì nhìn rõ lắm a.

Một cô gái thanh tú.

Khuôn mặt thiếu sức sống.

Dáng người quá nhỏ.

Nhưng nụ cười cô nàng ấy lại như có phép màu, nụ cười ấy làm người đối diện như bị thôi miên vào.

Đó là nhận định của Nữ Nữ nàng về cô gái đang tiến lại gần, nàng không để ý biểu hiện cả hai chàng trai đều có vẻ khó coi. Dương Ngư bước lên trước đỡ lấy tay cô gái đang bước đi siêu vẹo sắp ngã kia.

-Sao Vương Phi không nghỉ ngơi, nàng đang không khỏe mà.

Giọng nói của Dương Ngư quá nhỏ làm Nữ Nữ nàng không nghe rõ, nhưng qua phỏng đoán chắc là nương tử của hắn, khuôn mặt luôn làm quá vấn đề kia hiện rõ sự lo lắng nếu không phải thê tử hắn thì sao hắn lại lo như thế, nam nữ thụ thụ bất thân đụng chạm vậy cũng xem là vợ chồng rồi.

-Ta muốn đi tìm Nhị Vương Gia

Mộc Giải nhẹ mỉm cười nhìn xoáy vào đôi mắt Dương Ngư, nàng thoát khỏi vòng tay Ngư đi về phía Hàn Yết đang đứng chắp tay sau lưng lạnh lùng nhìn nàng.

-Tướng công

Giải khẽ kêu cúi đầu, làm cho Nữ giật thóp người, phỏng đoán của nàng sai rồi không ngờ cô nàng này là của Nhị Vương Gia a, không thể tả nổi sự thất vọng của Nữ Nữ nàng thế nào đâu. Nàng buồn bã lướt đi bỗng dưng ngừng lại, động tác cực nhanh kéo cổ áo Giải nhi ra làm lộ chiếc lưng trắng ngần với dấu ấn đỏ Ấn Thủy.

Hàn Yết đúng là không quan tâm, nhưng ở đây nhiều người vậy làm hắn phản ứng rất nhanh ôm chầm lấy Giải Giải tựa lưng nàng vào người hắn, người đàn bà của mình đâu để người ta phi lễ như thế, đang định tức giận thì một lực giựt mạnh, thiên hạ trong tay nằm gọn trong lòng Diệp Nữ công chúa. Sao mà nữ nhi bây giờ mạnh quá vậy?

-Giải tỷ…. huhu…… muội Nữ Nữ nè…… huhuhu

Thật ra thì Giải cũng chẳng kịp hiểu gì chỉ biết chữ “Nữ” thốt lên nàng cũng ôm chầm lấy người trước mặt tâm trạng bỗng vui hơn nhiều, òa lên khóc.

Còn xung quanh ai cũng nhìn nhau bằng con mắt không hiểu chuyện.

Khúc Hát Ngàn Năm

[12 Chòm Sao] Khúc hát ngàn năm

Chương 13: Bắt cóc

Không đợi Tiểu Hi kịp trả lời thì một trong hai người trước mặt đã lên tiếng: “Là ta!”

Lúc này, Cự Giải đưa mắt chăm chăm nhìn vào bộ dạng của họ, một người thanh tú sở hữu khuôn mặt hiền hòa cùng nụ cười ấm áp, tóc vấn cao gọn gàng, y phục vận trên người cũng vô cùng nhã nhặn đơn giản, màu xanh biếc như trời, bạch bội bên hông dịu dàng lắc lư. Người còn lại cũng là kẻ đã trả lời Cự Giải, mái tóc nửa vời được giữ lại bởi một chiếc trâm mỏng manh, những lọn tóc mai tùy tiện phong tình bay lượn trong gió, hắn vận một bộ huyết y rực rỡ, chiếc quạt gỗ đen mun vắt bên hông được giữ lại bởi sợi đai đen cùng màu. Cự Giải nuốt khan, trong tình huống hiện tại mà có Kim Ngưu thật tốt!

Tiểu Hi vội quỳ rạp xuống đất, biểu tình phấp phỏng: “Nhị Vương gia tha tội, là do nô tì tự ý đưa Vương phi ra ngoài. Mấy hôm trước Vương phi tỉnh lại đã không còn nhớ gì nữa. Cho nên…”

“Hừ!” Thiên Yết hừ lạnh chán ghét không thèm quan tâm đến lời Tiểu Hi, hắn quay sang Cự Giải ngây ngốc chết lặng một chỗ: “Thật hay giả đây?”

Cự Giải bừng tỉnh gật đầu liên hồi: “Thật!”

Nếu không thật thì sao? Nàng cũng có nhớ cái gì đâu? Thái tử Hoàng Gia Cát bật cười: “Vương phi càng lúc càng xinh đẹp!”

Không chỉ khen, y còn nắm lấy tay nàng nhẹ đặt môi hôn. Đôi gò má Cự Giải ửng hồng vì cách đối xử lịch sự từ Gia Cát, nhưng rất nhanh nàng rút tay về.

Thiên Yết trước sau không hề biểu hiện gì ra ngoài ngoại trừ ánh mắt nhìn nàng đầy căm phẫn và chán ghét. Hoàng Gia Cát bên cạnh có vẻ đang trêu chọc Thiên Yết: “Nếu Yết huynh không còn thấy nàng thuận mắt thì… có thể xin Hoàng Thượng gả nàng cho đệ chứ?”

Điều này có phải hơi khiếm nhã không? Cự Giải đưa mắt liếc sang Thiên Yết, cứ nghĩ hắn sẽ phát tiết lên khi có người xúc phạm danh phẩm đến thế, nào ngờ… ngược lại những gì nàng tưởng Thiên Yết không những hào hứng ra mặt còn đáp: “Nếu được quyền quyết định ta chắc chắn sẽ tặng nàng cho đệ!”

Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế này? Bọn họ có thể nói những lời như vậy ngay trước mặt nàng và Tiểu Hi ư? Thậm chí họ còn đang ở nơi rất đông người nữa. Cảm thấy bị tổn thương, Cự Giải nắm lấy tay Tiểu Hi kéo nàng ta đứng dậy: “Đi thôi! Đừng có quỳ trước mấy tên xấu xa này!”

Tức giận, Cự Giải một mạch kéo Tiểu Hi lướt đi về hướng ngược lại mặc cho hai kẻ nam nhân đã im lặng từ lúc nào đang đưa mắt dõi theo. Bóng dáng nàng khuất dần, Thiên Yết cảm thấy có chút lạ lẫm, Cự Giải chưa bao giờ ngoan hiền đến thế, kể cả việc Tiểu Hi hôm nay trang điểm ăn mặc đều lộng lẫy hơn nàng. Vậy mà Cự Giải không một chút để tâm. Hoàng Gia Cát hơi nhướng mày: “Có phải đệ đã nói lời không phải?”

Hoàng Gia Cát nhớ vị Vương phi năm ấy rất ngang ngược, ương bướng, khó chiều. Chỉ cần nói những câu không phải, nhẹ nhàng nàng sẽ cho y ăn vài cái tát, nặng thì cho người bẩm báo với Thiên Bình tống khứ y trở về nước. Vậy mà… hôm nay nàng mộc mạc, nhút nhát như một Nhị Vương phi hoàn toàn khác.

“Không đâu.” Thiên Yết trả lời cho có, thật ra lòng hắn cũng ngổn ngang lắm.

Nhưng rất nhanh sau đó hai người lại quên sạch chuyện vừa xảy ra, họ tiếp tục đàm đạo trên con đường ngập tràn hương thơm đua nở từ ngàn sắc hoa.

Đi được một đoạn Tiểu Hi vùng ra khỏi tay Cự Giải, nàng ta làm vẻ mặt khó chịu: “Tiểu thư làm nô tì đau!”

“Ta… ta xin lỗi!” Cự Giải không dám động lại vào tay Tiểu Hi, nàng đưa mắt nhìn nhìn chỗ đỏ đỏ trên cổ tay nàng ta, quan tâm hỏi: “Có sao không?”

Tiểu Hi lắc đầu, hơi bĩu môi: “Sao tiểu thư lại giận dỗi như thế? Không giống người chút nào!”

“Hử? Vậy như thế nào mới giống ta?” Cự Giải hỏi lại, mười hai năm cấp sách đến trường nàng chưa từng bị ai kiếm chuyện. Kể cả việc to tiếng, đánh nhau cũng chưa. Hầu như lúc nào bên cạnh Cự Giải cũng có mặt Kim Ngưu, Kim Ngưu sẽ không bao giờ để Cự Giải ủy khuất. Lý tưởng của Kim Ngưu chính là: “Không ai được ức hiếp Cự Giải ngoại trừ Kim Ngưu này!”

Đấy, bởi vậy trong tình huống khi nãy nàng không ức nghẹn bỏ đi thì còn làm được gì?

Tiểu Hi thở dài một hơi nặng nhọc không đáp, nàng ta đánh lãng sang chuyện khác: “Để nô tì đưa tiểu thư đến nơi này!”

Cự Giải gật đầu đồng ý, nàng đứng nép vào một cái cây cổ thụ to gần đó để hưởng bóng râm. Nơi đây đông đúc nên Cự Giải không ham chơi bỏ đi đâu vì nàng sợ Tiểu Hi quay lại sẽ không tìm thấy. Đang đứng bỗng có hai cánh tay rất to, chắc khỏe vươn đến bịt chặt miệng, khóa cơ thể nàng sát vào lồng ngực gã…

Chưa kịp kêu la nàng đã mơ mơ màng màng, đầu óc quay cuồng, cả người vô lực chìm dần vào bóng tối huyền ảo. Thuốc mê!

Nàng khó khăn tỉnh dậy, mí mắt nặng trịch, cơ thể đau nhức như bị ai đó vật đến vật lui cực kỳ mạnh bạo. Cơ thể Cự Giải lạnh toát, nàng đưa tay nhẹ sờ soạn lên ngực thì ôi thôi… chẳng còn mảnh vải nào che lấp nữa. Bật dậy trong vô thức, nàng tỉnh táo hơn bao giờ hết đưa mắt dáo dác nhìn ngó xung quanh.

Cạnh nàng là một khối nhục thể ấm áp khác, đôi mắt ấy đang mở to đăm đăm nhìn xoáy vào đôi ngươi đen láy chứa đựng đầy sự hoảng sợ. Cự Giải định thét lớn, nhưng kẻ đó đã buông lời uy hiếp nàng: “Nếu ta là nàng, ta nhất định sẽ không la hét mà ngoan ngoãn nằm trở lại giường đấy!”