Top 13 # Xem Nhiều Nhất 12 Chòm Sao Song Sinh Chap 18 / 2023 Mới Nhất 12/2022 # Top Like | Duhoceden.com

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 18 ) / 2023

Sr vì đã ẩn dật wá lâu ^^. Bây h mình sẽ bắt đầu viết típ ^^

~~~~Ngày luyện tập cuối cùng~~~~

– ” Đoàng, đoàng “

– Vẫn còn lệch hồng tâm 2mm đấy Tiểu Bạch. Tư thế đứng phải thẳng ngón tay cầm súng và ngón tay giữ súng phải để 1 góc 85°….blap…. blap… xem mình nèk.

– ” Đoàng, đoàng “

Tại phòng tập bắn súng 4 cao thủ lớp ĐB và 1 vài học sinh lớp abc đang tập luyện. Có lẽ lũ lớp abc rất lo lắng với tài năng của Tiểu Bạch nhưng Tiểu Yết vẫn chưa vừa ý và lớp abc ai cũng tròn mắt sau 2 phát súng ngoạn mục, cực chuẩn xác của Tiểu Yết.

– Này, cậu lây bệnh của chị em Xử rồi hả, chỉ là 2mm thôi mà, đâu cần cố chấp vậy.

– Không phải mình muốn làm khó cậu nhưng nếu ai cũng bắn gần hồng tâm thì sao biết được ai thắng, giám khảo để ý đến từng micromet đấy.

– Vậy àk, nếu vậy mình sẽ cố hơn, mai đấu rồi.

– Tiểu Bạch ơi là Tiểu Bạch bắn súng 3 ngày nữa mới thi lận mà, mai chỉ thi bóng chuyền, cầu lông ném đĩa và chạy 100m thôi.- Tiểu Kết nói.

Thiên Yết lạnh lùng nói và đưa tay kêu quản lí sân tập.

– Có ngay.

Nói rồi anh quản lí chạy đi còn Tiểu Yết lại gần anh trai mình, nở nụ cười lạnh và nói:

– OK.

Thiên Yết đáp và rồi 1 tấm bia trồi lên anh bắn liên tục 3 phát viên đạn thẳng tiến đến hồng tâm. Tấm bia thứ 2 cũng không ngoại lệ đối với Tiểu Yết và rồi tấm thứ 3, thứ 4,…… 2 anh em thi đấu còn Tiểu Bạch và lũ lớp abc tròn mắt ngạc nhiên.

– Tăng tốc lên đi.

Sau yêu cầu của Tiểu Yết những tấm bia được cho chạy nhanh hơn nhưng cũng không trật phát nào cuối cùng là….huề.

– ” Không xong rồi, Thiên Yết và Tiểu Yết, 2 đứa này muốn hãm hại không phải chuyện dễ dàng, vậy thì lớp mình thua trắng môn bắn súng rồi “- 1 tên lớp abc đang nghĩ.

~~~~Sân bóng chuyền~~~~

– Chụp này.

– Đỡ này.

– Mỏi tay quá nãy giờ đỡ cả trăm lượt rồi đấy, bất phân thắng bại, stop tí đi Sư Tử àk.

Sau câu nói của Tiểu Song, Sư Tử liền thả phịch ngay trái bóng trên tay mình xuống vì cô cũng đã quá mệt. Nhưng những kĩ năng chuyền bóng, chụp bóng, dẫn bóng của 3 cô nàng này thật sự very good ,không chê vào đâu được. Nhất định họ sẽ giành được phần thắng.

~~~~Sân đua ngựa~~~~

– Ya~…

– Ya~…

– Nhân Mã 2p09s13.

– Tiểu Mã 2p15s00, lại kỉ lục mới nữa àk, kinh thế.

– Mã ta mà lị. Ha ha…

– Bây giờ vui lòng leo xuống cho mình và Tiểu Kết tập, nhớ bấm đồng hồ nhá, nhất định mình sẽ phá được kỉ lục của 2 cậu.

Ở sân đua ngựa 2 anh em Mã lại ghi được kỉ lục tuyệt vời trong sự ghen tức của lũ lớp abc gần đó, sau đó anh em Mã xuống ngựa cho Tiểu Sư-Kết luyện tập.

– Tiểu Kết 2p08s07.

– Tiểu Sư 2p10s45

– No, vậy mình là người kém nhất àk, không chịu đâu.- Tiểu Mã om sòm.

– Con gái như vậy là giỏi lắm rồi. – Nhân Mã an ủi.

– Không, mình phải hơn.

Sau đó, Tiểu Mã leo lên ngựa và bắt đầu tập lại, cô dùng hết tốc lực và ý chí chạy thật nhanh và cuối cùng….

– 2p04s12, what, đồng hồ có hư không đấy.

– Nèk, anh khi dễ tôi vừa phải thôi nhá, tôi tài giỏi xưa giờ rồi.

– Tôi nghĩ sao nói vậy thôi….blap…. blap…..

– Nghĩ sao nói vậy là sao…..blap…. blap…. anh 2 ,Tiểu Kết phân xử dùm cái coi, ủa đâu hết rồi.

Tiểu Sư và Tiểu Mã đang cãi nhau kịch liệt, tới khi quay lại thì thấy Tiểu Kết và Nhân Mã đang….chuồn.

– Ơ… anh… hai…á….á…

Do sơ ý nên Tiểu Mã nghiêng người và bị té xuống ngựa, nhưng có 1 bàn tay của 1 người đã mau chóng chạy lại đỡ cô. Và sự “va chạm” ấy như 1 dòng điện mấy ngàn tỷ vôn truyền qua 2 con người đó. ” Thình thịch ” ,tiếng tim đập mạnh, là của ai? Của cả 2.

– Nà…y…này… c..ô…cô… ngồi… kiểu….g..ì…thế… có..có…vậy…cũng… để.. ngã…là…..sao…o…?

– T..ôi…tôi…vô…ý…1…chút…thôi…m..à….mà.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sr vì chap này hơi ngắn nha. Chap 18b sẽ dài hơn *cúi đầu*

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 16 ) / 2023

– Ya~, chạy nhanh lên coi con ngựa này, yeah~ tới đích rồi, cậu bấm đồng hồ cho mình chưa vậy Tiểu Yết, Tiểu Yết, TIỂU YẾT.

– Ơ…gì vậy Tiểu Mã?

– Cậu bấm đồng hồ cho mình chưa vậy?

– Ủa, cậu tới đích hồi nào thế???

– Trời ơi, kỉ lục của tôi, cậu lây bệnh của tên Tiểu Ngư rồi hả.

Ở sân tập đua ngựa, Tiểu Mã đã ghi được kỉ lục tuyệt vời nhưng Tiểu Yết đã không bấm đồng hồ vì lo suy nghĩ gì đó.

– Chuyện gì vậy kể mình nghe với.

– Mình đang tính kế để chuẩn bị đối phó với tụi lớp abc.

– Không phải cậu đã lên kế hoạch tuyệt vời như mơ rồi sao, mình nghe Tiểu Ngư nói vậy.

– Đúng, mình đã lên kế hoạch để đối phó trong từng môn nhưng mình đã lỡ bỏ quên mất môn đua ngựa, đến sáng cậu lại sân bắn súng nhờ mình bấm đồng hồ cho cậu tập thì mình mới….

– Trời ạ, sao cậu nỡ lòng nào quên mình, bạn bè thế hả.

Tiểu Mã la lối giãy nẩy lên, còn Tiểu Yết lại tiếp tục thả hồn theo mớ kế hoạch của mình. Đôi mắt long lanh nhìn trong khoảng không vô định, cô vẫn chưa có được kế hoạch cho môn đua ngựa, cô lo cho cô bạn thân Tiểu Mã và 3 người thi môn đua ngựa còn lại…

– Vậy giờ cậu đã có kế hoạch gì chưa vậy??? -Tiểu Mã hỏi.

– Thật sự khó quá, có 1 loại thuốc tiêm, khi bơm vào chân ngựa thì chân nó sẽ sưng và tâm trí điên cuồng rối loạn, không những nó không chạy được mà sẽ gây hại đến người cưỡi nữa. Loại thuốc này cũng có khá nhiều người biết nếu chúng nó dùng chiêu đó thì….

– Không phải cậu là con bác sĩ Hổ Cáp sao? Cậu cho con ngựa thuốc giải là xong xuôi mà.

– Vấn đề là…mình không phải bác sĩ thú y, mình không biết gì về loại thuốc đó.

– What, vậy tiêu mình rồi.

Tiểu Mã nói, gương mặt ngây thơ trẻ con của cô đã bắt đầu xuất hiện sự lo lắng nhưng ánh mắt, nụ cười và lời nói của cô bạn Tiểu Yết đã làm cô cảm thấy ấm lòng hơn:

Nói rồi Tiểu Yết bỏ đi sang sân tập bắn súng (trường tiện nghi khiếp nhỉ?) rồi gọi cho Song Ngư sang giúp Tiểu Mã. Về mặt Song Ngư, bình sinh sức khoẻ cô vốn đã rất yếu, còn là con gái nữa nhưng cô vẫn rất cố gắng tập luyện vì cô nhìn thấy được sự lo lắng của Tiểu Yết- cô bạn thân của mình. Ngoài những giờ học căng thẳng, Tiểu Yết phải hết mình tập luyện, về nhà phải vắt hết chất xám ra để suy nghĩ kế hoạch đối phó, chỉ mới có 2 ngày mà trông Tiểu Yết gầy hẳn đi, hơn nữa chân cô vừa bình phục. Song Ngư cứ nghĩ đến bạn mình và những thành viên khác đang cố gắng, hơn nữa cô không thể làm mất mặt lớp đặc biệt.

– ” Đoàng, đoàng “

– Ngây hồng tâm, woa, Tiểu Yết cậu là con gái mà sao chơi giỏi môn này thế? Này có nghe mình nói không vậy? TIỂU YẾT!!!

– Ơ….hả…gì vậy Tiểu Bạch?

– Nèk, cậu hẹn hò với tên Tiểu Ngư bây giờ lây bệnh của nó rồi hả? Mình kêu mãi mà cậu không trả lời.

– Tiểu Yết đang phải lo nghĩ cho lớp rất nhiều chuyện, phải hiểu cho cậu ấy 1 tí chứ. Mình cũng đang hơi đau đầu đây, vì mình phải tính kế cho môn bóng rổ nam. Phải chi lũ lớp abc là những tấm bia này thì quá tốt, 2 phát là xong (ác quá @@).

– ” Đoàng, đoàng “

Tiểu Kết nói với vẻ mặt lạnh lùng và bắn 2 phát vào tấm bia, viên đạn xuyên qua cái lỗ ngay hồng tâm mà Tiểu Yết vừa bắn khi nãy 1 cách ngoạn mục (woa!!)

– Chắc mình không cần thi làm gì nữa nhỉ, 2 cậu đỉnh quá rồi win chắc rồi, còn cái tên Thiên Yết nữa, trình độ bắn súng của cậu ấy là khỏi chê.

– Nhưng cậu đã lỡ đăng kí rồi, nếu không thích thì khỏi tập vô thi chơi thôi. Còn bây giờ sang sân bóng đá, các boy lớp mình tập trung đủ rồi đấy, còn thiếu cậu và Tiểu Kết thôi.

Tiểu Ngư mở cửa phòng tập bắn súng rồi bước vào cất tiếng trả lời Tiểu Bạch và gọi anh cùng Tiểu Kết sang tập bóng đá.

– Nghĩ mình bỏ cuộc àk, never, bây giờ đi tập bóng đá đúng không, đi thì đi.

– Tiểu Yết sang xem mình tập không?

Tiểu Ngư không thèm trả lời Tiểu Bạch mà quay sang nở nụ cười đáng yêu với Tiểu Yết, rủ cô cùng sang sân bóng đá.

– Mình cần tập thêm 1 chút, 30p nữa là mình tập bóng rổ rồi.

– Không sao, Tiểu Bạch, Tiểu Kết đi thôi.

Tiểu Ngư nói rồi cùng Tiểu Bạch-Kết đi ra ngoài, còn Tiểu Yết ở lại một mình trong sân bắn súng. Cô cứ bắn, bắn 1 cách vô thức nhưng phát nào cũng ngay hồng tâm. Nét mặt cô căng thẳng lo lắng, trước đây cô giải quyết chuyện gì cũng nhanh gọn êm xuôi, lần đầu tiên cô thấy mình bất lực như vậy…

*****×*****

– ” Lộc… cộc… lộc…. cộc… “

– 03p01s02. Woa, kỉ lục mới nữa, cậu giỏi thật đó Tiểu Mã.

– Hahaha, kiểu này mình sẽ win cái lớp đó dễ như trở lòng bàn tay. Bây giờ chỉ cần chờ Tiểu Yết tính kế là xong.

– Ủa, chi vậy?

– Tiểu Giải nhờ mình mua sách dạy nấu ăn, với lại mình cũng cần mua 1 số sách học nữa nên muốn rủ Tiểu Yết đi cùng.

Tiểu Mã nói rồi thẳng tiến sang chỗ tập võ còn Song Ngư thì sang sân bắn súng…Đang say sưa luyện tập bỗng nhiên Tiểu Yết nghe được tiếng cửa mở nhẹ, rất nhẹ như muốn lén vào hoặc cũng có thể do cánh tay người mở cửa quá nhỏ bé. Từng bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần cô, cô cảm nhận được như là muốn lén lút tiến lại gần định ám sát hay đó là tiếng bước chân của 1 cô gái dịu dàng. Với bản chất đa nghi có lẽ cũng đủ hiểu Tiểu Yết nghĩ theo trường hợp gì. Cô đứng im, khi bàn tay đó vừa chạm vào người cô thì…..

– Mày là ai, mày muốn làm gì? Đứng im ngay.

Tiểu Yết chụp lấy tay người đó bẻ ra sau và dí cây súng đang cầm trên tay sát vào đầu kẻ đó nhưng đó là….

– Tiểu…..tiểu… Yết…mình Song Ngư đây mà.

– Ơ, Song Ngư cậu vào đây làm gì?

Tiểu Yết vội buông cô bạn mình ra còn Song Ngư thì tái xanh mặt

– Mình đến rủ cậu đi mua sắm, Tiểu Giải nhờ mình mua vài quyển sách nấu ăn. Gần 30p nữa tập bóng rổ rồi, đi giải khuây tí đi. Mình thấy cậu thật sự căng thẳng lắm đó.

– Được, mình đi.

Nói rồi 2 cô công chúa Ngư-Yết thẳng tiến đến nhà sách đối diện trường. Trong khi Song Ngư đang lo chọn sách nấu ăn cho Tiểu Giải và đắm chìm trong mộng tưởng ở quầy truyện cổ tích (giời ạ ==”) thì Tiểu Yết đang ở quầy sách y dược và xem quyển ” độc phẩm ” (@@). Có thể nói rằng cô rất may mắn, trong khi xem sách, vì quá mệt mỏi do luyện tập nên cô dựa nhẹ người vào kệ sách và 1 quyển sách trên kệ rơi xuống, mở ra ngay 1 trang ghi là ” thuốc ayz “- là loại thuốc đầu độc ngựa mà cô đã nói ban nãy với Tiểu Mã.

– ” Ông trời cũng muốn giúp ta. “

Cô nở nụ cười nham hiểm rồi nhặt quyển sách lên đọc ngấu nghiến….

– ” Ayz là 1 loại thuốc để tiêm vào chân ngựa sẽ gây ảnh hưởng…. blap…. blap… Phương cách giải độc: có 1 loại thuốc tên là zya chuyên dùng để giải độc này, ngoài thuốc này ra không còn phương pháp nào khác để giải. Zya là 1 loại thuốc không phổ biến chỉ có bán ở những trang trại nuôi ngựa tỉnh acb…. “

– ” Tỉnh acb đi xe buýt cũng mất 2h đồng hồ, nếu tự lái xe hơi đi thì nhanh hơn ” ( p/s: dù chưa đủ tuổi nhưng trừ Song Ngư, Tiểu Giải, Tiểu Bình, Tiểu Ngưu ra thì ai trong lớp ĐB cũng biết lái xe hơi )

Nói rồi Tiểu Yết mau chóng phi thẳng ra khỏi nhà sách nhưng Song Ngư thấy cô liền gọi lại:

– Tiểu Yết, cậu đi đâu thế?

Nói rồi cô chạy ra và gọi điện cho Sư Tử…

– Này, Tiểu Song bắt lấy bóng, Tiểu Bình cậu cần rèn kĩ cách tấn công đi, chỉ phòng thủ giỏi thì chưa ổn đâu. Xem mình đây, ya~…

Sư Tử, Tiểu Song, Tiểu Bình đang hì hục tập bóng chuyền. Vì từ nhỏ chị em Sư đã được cho đi luyện tập thể thao ở những trung tâm bậc nhất nên giỏi đều gần hết các môn. Riêng Tiểu Sư thì đa tài đa nghệ nhưng thứ duy nhất anh không biết là môn bơi.

– ” Tính tính… tình tình…tinh tinh….tình….”

Tiếng chuông điện thoại của Sư Tử reo lên, trên màn hình bừng sáng 2 chữ ” Tiểu Yết “.

– Alo? Có chuyện gì vậy Tiểu Yết.

– Sư Tử, nghe nói cậu có xe hơi riêng đúng không?

– Phải, nhưng mình để ở nhà rồi, có gì không?

– Cậu có thể cho mình mượn không, mình gấp lắm, chiều mình sẽ trả cho cậu rồi giải thích sau.

Sau khi cúp máy Tiểu Yết phi hết tốc lực sang nhà Sư Tử còn Sư Tử thì gọi điện cho trợ lí. Sau khi lấy xe Tiểu Yết lái thẳng đến khu trang trại nuôi ngựa ở tỉnh zya….

( Còn tiếp, đón xem chap 17 )

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 11 ) / 2023

***~***~***~*Chap 11: Sau Cơn Mưa, Trời Lại Sáng* ***~***~***~

– Tiểu Ngư, ngón… ngón tay của mình… sao thế này???

– BÁC SĨ!!!

Tiểu Ngư gầm lên, còn bác sĩ chỉ lại khám và sờ thử vào tay cô và lắc đầu nói:

– Bàn tay lạnh quá, y tá mau giúp cô ấy đẩy máu lưu thông kẻo không kịp.

Cô y tá liền xoa bóp cánh tay Tiểu Yết theo chiều ngược xuống để đẩy máu xuống nhưng… vô ích.

– Cô thật là vô dụng, tránh ra, tôi sẽ làm.

Tiểu Ngư nói rồi lại nắm lấy bàn tay của Tiểu Yết, làm lại giống như cô y tá ban nãy.

– Tiểu Ngư. – Tiểu Yết nói.

– Sao cậu cứ nói mình nghe đây.

– Nếu mình vĩnh viễn bị như vậy, cậu…vẫn yêu mình chứ?

– Dĩ nhiên rồi, Tiểu Yết àk, dù cậu có như thế nào mình sẽ vẫn mãi yêu. Nếu cậu không tin, mình sẽ chặt bỏ một bàn tay, để cậu không còn thấy mặc cảm. Mình chỉ mãi yêu cậu thôi.

Tiểu Ngư nói rồi kiss một cái vào bàn tay của Tiểu Yết và tiếp tục xoa bóp, rồi anh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô, thật ấm áp.

– Bác sĩ, bàn tay ấm lại rồi.- Tiểu Ngư mừng rỡ nói.

– Bây giờ cháu hãy thử cử động ngón tay, nhẹ nhàng, từ từ thôi, đừng gấp gáp, từ từ duỗi thẳng ngón tay ra bác xem.

Tiểu Yết liền làm như bác sĩ nói, thì thật kì diệu ngón tay cô đã cử động được. Tiểu Ngư và 4 cô công chúa khi nãy vừa sang phòng Tiểu Yết rất mừng rỡ.

– Nào, bây giờ cháu hãy từ từ nhấc chân trái lên bác xem.

– Ổn.

– Bây giờ chân phải nào.

– Cử động được rồi, nhưng đầu ngón chân thì không.

– Vậy là sao hả???- Tiểu Ngư hỏi.

– Bệnh của cô bé tiến triển rất tốt, lát nữa chắc sẽ cử động được, những bệnh nhân gặp tình trạng như cô bé đây mà do tôi phẫu thuật 20 người mới có 1 người khỏi đấy. – Vậy tốt rồi, bác sĩ nghỉ ngơi đi ạ!- Xử Nữ lễ phép nói.

Ông bác sĩ ấy bước nhanh ra ngoài để tránh không bị Tiểu Ngư nạt thêm một lời nào nữa nhưng Tiểu Yết liền gọi theo ông:

Tội nghiệp cho ông bác sĩ phải quay lại và cố gắng nở nụ cười xã giao với Tiểu Yết rồi nhẹ nhàng hỏi:

– Cháu bị gì mà tay chân không cử động được vậy?

– Lúc đưa cháu đến đây, cháu đã bị cắt đứt động mạch chủ ở tay và chân nên….

– Chỉ là đứt động mạch chủ thôi sao?

– Ơ…phải…

Tiểu Yết nhìn ông bác sĩ với con mắt cực sắc còn ông ta thì run run trả lời.

– Này, ông ta đã cứu cậu đấy, sao cậu lại nói thế. – Tiểu Mã nói.

– Nếu mình là người đứng ca mổ đó thì sẽ không có bệnh nhân nào phải bị thế đâu, gì mà 20 người mới có 1 người lành chứ. Dở hơi.

– Cháu…. cháu… đùa đấy àk… làm sao mà.

– Có lẽ ông đã nghe qua cái tên bác sĩ Hổ Cáp chứ.

– Không lẽ… đúng rồi Tiểu Thiên Yết cái tên rất quen, không lẽ cháu là con gái của bác sĩ Hổ Cáp? – ông bác sĩ xanh mặt.

– Đúng, cái bệnh viện này có lẽ để tôi san bằng là vừa rồi nhỉ?

– Đừng, xin cháu.

– Biến đi.

Ông bác sĩ lặp tức chạy ra khỏi đó, mặt vẫn còn hoàn hồn.

– Thôi Tiểu Yết àk, đừng trách ông ta, dù gì ông ấy cũng cứu cậu mà.- Tiểu Ngư nói.

– Được rồi, từ giờ cậu nói gì mình cũng sẽ nghe.

– Ái chà, có lẽ 4 chúng ta nên đi để cho ai đó diễn phim tình cảm chứ nhỉ? – Tiểu Song nói.

– Nè, mình vừa tỉnh mà không có ý định hỏi thăm mình một câu sao?

– Có Tiểu Ngư ở đây là đủ rồi nhỉ, mình đi.

Ma Kết nói rồi cả bọn cùng ra ngoài để lại Tiểu Yết và Tiểu Ngư.

~~~~Phòng Thiên Yết~~~~

Vừa thấy Ma Kết bước vào Thiên Yết bật dậy như cái lò xo và hỏi:

– Tiểu Yết thế nào rồi?

– Cậu ấy vĩnh viễn không thể đi được nữa, không nói được, nói chung là bại liệt toàn thân.- Tiểu Song giả vờ để gương mặt đau buồn vào nói với Thiên Yết.

– Sao chứ?

– Tiểu Song nói đúng đấy, Tiểu Yết thật sự đã….- Xử Nữ tiếp lời.

Song Ngư và Tiểu Giải nghe thế càng khóc to hơn (ặc) còn Thiên Yết thì suy sụp.

– Thôi đùa đủ rồi, Tiểu Yết đã hoàn toàn bình phục và khoẻ mạnh.

Tiểu Mã nói và cùng với Ma Kết, Xử Nữ, Tiểu Song cười lăn lộn.

– Cậu nói thật chứ??? Mình cần phải kiểm chứng

Thiên Yết nói rồi định bước ra thì Ma Kết ngăn lại.

– Nếu thực sự cậu ấy bị như vậy thì làm sao tụi mình còn cười được, hãy để cậu ấy “tâm tình” với Tiểu Ngư bên kia đi đừng làm phiền.

– Tâm tình sao?- Thiên Bình nói.

– Đúng vậy đó, 2 người ấy lúc nãy rất lãng mạn…blap…blap…

Sau khi nghe Tiểu Song kể, có lẽ Thiên Bình hơi đau lòng, thật sự anh vẫn chưa thể quên được Tiểu Yết. Rồi anh khẽ bước ra và sang phòng Tiểu Yết.

~~~~Tại phòng Tiểu Yết~~~~

– Tiểu Ngư, mình muốn ngồi dậy.

– Được, để mình đỡ cậu.

Tiểu Ngư nói rồi đỡ Tiểu Yết ngồi dậy để cô dựa người vào tường.

– Lại đây ngồi với mình đi.

Tiểu Yết nói rồi xích qua chừa một góc giường cho Tiểu Ngư ngồi. Anh lại ngồi cạnh Tiểu Yết, choàng tay qua ôm lấy cô, còn Tiểu Yết thì dựa đầu mình vào bờ vai vững vàng của Tiểu Ngư.( woa!!! )

– Những gì cậu nói lúc nãy là thật chứ, dù mình có thế nào thì cậu cũng yêu sao?

– Thật mà, mình không bao giờ nói dối Tiểu Yết cả.

Tiểu Ngư nói rồi càng xiết chặt Tiểu Yết vào vòng tay của mình.

– Cuối cùng, mình cũng đã tìm được người xứng đáng để mình yêu thực sự.

– Tiểu Yết mình muốn nhờ cậu một chuyện.

– Cậu cứ nói dù phải làm gì, mình cũng sẽ làm cho Tiểu Ngư.

– Kịch gì? Trong bao lâu?

– Làm người yêu mình trong 10 năm.

– 10 năm thôi sao.

– Còn nữa, vở kịch thứ 2, làm vợ mình, từ lúc vở kịch thứ nhất kêt thúc đến trọn đời. Cậu đồng ý chứ?

Tiểu Ngư nhìn Tiểu Yết và nở 1 nụ cười – nụ cười đầy ắp tình yêu thương.

– Không. – Tiểu Yết nói.

– Sao???

– Mình muốn 2 vở kịch này sẽ được diễn luôn đến khiếp sau và khiếp sau nữa, vĩnh viễn. Được chứ?

– Mình đồng ý.

Tiểu Ngư nói rồi kiss nhẹ vào trán của Tiểu Yết, và chuyển nụ hôn ấy xuống đôi môi cô, kiss cô 1 cái thật nồng cháy. Và từ đầu đến cuối câu chuyện lãng mạn ấy, có 1 người đã đứng xem tất cả, trái tim như vỡ nát ra…

( Còn tiếp, đón xem chap 12 )

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Truyện Ngắn: 12 Chòm Sao Song Sinh ( Chap 6 ) / 2023

***~***~******CHAP 6: Giờ Ra Chơi Xui Xẻo.*** ***~***~***

– Ê, nhìn xem mấy anh chàng ở lớp đặc biệt kìa, ai cũng đẹp trai hết.

Một nhóm gồm bốn cô gái đang đứng bàn tán với nhau.

– Đúng đó mình muốn làm quen với họ quá, nhất là anh chàng Tiểu Ngư kia kìa nhìn mặt anh ấy thật dễ thương.

– Mình lại thích anh Thiên Yết hơn.

– Đừng vội mừng, nhìn bọn con gái lớp đó xem, chỉ sợ chúng ta giành không lại họ đâu.

– Nói mới thấy, nhìn mặt đứa nào cũng thấy ghét, nhìn con nhỏ tóc xanh lá kia kìa, anh Tiểu Ngư cứ nắm khư khư tay nó cơ đấy.

– Con đó là Tiểu Yết á khôi trường này đấy, cạnh nó là con Tiểu Bình hoa khôi trường này, nhìn 2 đứa nó thật là ưa không nổi, nhất là con Tiểu Yết nó dám cướp Tiểu Ngư của mình.

– Mà nhìn mặt con nhỏ Tiểu Yết đó thấy ớn lạnh sao đấy, nhưng nó với Tiểu Ngư có gì mình mặc kệ, miễn sao đừng đụng đến Thiên Yết của mình là được rồi.

– Nó với Thiên Yết là anh em, đụng thế nào được. Mà 9 đứa phía sau cũng đẹp đáo để nhỉ. Nghe nói còn một đứa nữa là Tiểu Mã nhưng không thấy nó, con đó cũng xinh ghê lắm.

– Này, có khi nào bọn nó cướp hết mấy anh chàng hoàng tử này của chúng ta không.

– Mình không để chúng cướp dễ dàng đâu, mai là có tiệc dành riêng cho lớp đặc biệt đấy, chúng ta ráng để mấy anh ấy mời chúng ta đi.

– Uk.

~~~Tại căn tin~~~

– Ngồi đi Tiểu Yết. -Tiểu Ngư nhẹ nhàng kéo ghế ra và mời Tiểu Yết ngồi, và anh cũng kéo ghế ra ngồi cạnh cô.

Tiểu Giải chạy lại và vui vẻ ngồi cạnh chỗ trống còn lại cạnh Tiểu Yết, Thiên Yết cũng lại ngồi kế Tiểu Giải và ân cần hỏi cô:

– Cậu ăn gì, mình mời.

– Mình….

– Tự nhiên đi Tiểu Giải àk.

Tiểu Yết liền lên tiếng và Tiểu Giải đành phải nể mặt cô bạn, gọi cô phục vụ và chọn món. Còn Tiểu Yết thì quay sang mỉm cười với anh mình, có lẽ cô đã hiểu được trái tim anh mình đã thực sự thuộc về ai…

~~~~Tại một bàn ăn khác gần đó~~~~

– Xem kìa, coi Thiên Yết ân cần với con nhỏ tên Tiểu Giải đó quá, con nhỏ đáng ghét đó dám cướp Thiên Yết của mình.

– Mình thì đang không chịu nổi với thái độ của anh Tiểu Ngư với con Tiểu Yết đó, mình phải cho nó một trận.

Lại là bốn cô gái khi nãy, họ đang nói xấu Tiểu Giải và Tiểu Yết, rồi một trong số họ đứng dậy định tiến đến chỗ Tiểu Yết thì có một cô khác ngăn lại.

– Đừng, con nhỏ đó biết dùng độc, hơn nữa anh Thiên Yết là đại ca của trường này, đụng đến nó là không yên đâu. Nhưng con Tiểu Giải thì khác, hãy xem mình xử nó đây.

Cô gái ấy nhân lúc thấy Thiên Yết đi vệ sinh thì chạy lại gần chỗ Tiểu Giải và tạt hết ly nước trái cây đang cầm vào người cô. Ba cô còn lại cũng đi theo bạn mình.

– chúng tôi cô lại tạt nước vào người tôi.- Tiểu Giải la lên.

– Nèk, mày ngồi kiểu gì vậy hả, mày ngồi giữa đường làm tao đi bị té, còn kêu la gì nữa.

– Cô….híc…. híc….

– Tiểu Giải khóc rồi kìa làm sao đây.- Tiểu Bình lo lắng quay sang nói với Xử Nữ.

-” Rầm “

Một tiếng đập bàn thật to vang lên và người đập không ai khác chính là người bốc đồng, bộp chộp ấy- Bạch Dương.

– Tôi thấy cô cố ý tạt nước vào người ta mà còn ở đây lớn lối àk, còn làm bạn tôi khóc nữa.

– A, con nhỏ này mày…..

Tiểu Yết lập tức đứng dậy đưa tay ra giữa Bạch Dương và cô gái kia như để can ngăn sự việc.

– Bạch Dương, cậu lo ăn đi, để mình.

– Con nhỏ kia, mày muốn gì???

– Thật lòng xin lỗi bạn, có lẽ bạn tôi ngồi hơi lấn chiếm ra ngoài làm bạn té, bạn không sao chứ, coi như mình đãi bạn ly nước này làm hòa vậy.

Nói rồi Tiểu Yết rót nước ngọt trong chai của mình vào một cái ly mới và đưa cho cô gái đó.

– Nèk, sao Tiểu Yết lại hiền như vậy chứ, thật kì lạ.- Tiểu Kết thì thầm vào tai chị mình với vẻ ngạc nhiên.

– Tiểu Giải là bạn thân của Tiểu Yết, với bản chất của cậu ấy thì sẽ không bỏ qua dễ dàng thế đâu, sắp có kịch hay để xem rồi.( ặc @@)

Ma Kết trả lời cậu em của mình rồi nở một nụ cười nửa miệng, có lẽ cô đã quá hiểu Tiểu Yết vì nói về độ nham hiểm thì cô không thua gì Tiểu Yết (@@).

– Thật sự oan quá, mình chưa hãm hại ai bao giờ ( chém gió quá đỉnh ^^), nước này là mình đang uống làm sao mình có thể cho gì vào được. Nếu bạn không tin thì nhìn này.

Tiểu Yết lấy ly nước đó uống liền một ngụm trong sự kinh ngạc của mọi người.

– Mình chỉ muốn thay bạn mình xin lỗi thôi mà, mời bạn.

Cô gái đó miễn cưỡng uống cạn ly nước Tiểu Yết đưa, rồi Tiểu Yết cũng mời nước 3 người còn lại. Sau khi họ vừa uống cạn Tiểu Yết liền chuyển từ bộ mặt ngây thơ như muốn chuộc lỗi khi nãy sang một gương mặt thoả mãn với nụ cười nửa miệng, rồi cô lấy khăn giấy trên bàn lau nước trên người Tiểu Giải và nói.

– Yên tâm đi Tiểu Giải, đừng khóc nữa, mình đã trả thù cho cậu rồi mà.

– Trả thù, mày vừa nói gì thế.

Mấy cô gái đó hốt hoảng kêu lên và họ đã có được câu trả lời, họ thấy da mặt mình nóng ran và rất ngứa, họ cứ gãi mãi, sau một hồi thấy đỡ hơn thì Tiểu Yết lấy tấm gương của Tiểu Bình đưa ra trước mặt họ.

– Sao nào, xinh đẹp chứ! Yên tâm 6 tháng sau sẽ khỏi hẳn.

Bốn cô gái hoàn toàn sốc khi thấy mặt mình trong gương, da mặt họ tấy đỏ cả lên nhìn gương mặt cứ như một con quái vật vậy.

– Mày nhớ rằng, đụng đến một thành viên trong lớp đặc biệt này thì cả lớp sẽ không tha cho mày, lớp chúng tao là một. Hơn nữa anh hai tao không thích mày đâu, CÚT ĐI!!!

– Sao mày biết, tao thích….

– Mày không qua mắt được tao đâu, lần này coi như tao cảnh cáo, lần sau sẽ không yên đâu.

– CÚT ĐI!!!

Cả lớp cùng đồng thanh lên, dù chỉ mới vào học 2 ngày nhưng lớp có một tình đoàn kết rất tốt, bốn cô gái đó đành nuốt cục tức mà bỏ đi.

– Tiểu Yết, mặt cậu không sao chứ.

Tiểu Ngư lo lắng đưa tay vuốt khắp gương mặt xinh đẹp của Tiểu Yết nhưng thực sự không có gì.

– SAO CẬU CÓ THỂ???

Mọi người cùng nhau đồng thanh lên trong sự ngạc nhiên, thì Tiểu Yết chỉ mỉm cười và lạnh lùng nói:

– Đơn giản thôi, nước ngọt không có độc, trên cái ly, chỗ mình uống cũng không có, chỗ cô ta uống, mới có.

– Thật đáo để!!!

Thiên Bình tròn mắt kinh ngạc, còn Tiểu Song thì nói:

– Không ngờ cậu ấy lại thông minh như vậy.

– Nhưng cậu bôi gì vào miệng ly từ khi nào, sao mình không thấy vậy???- Bạch Dương ngây thơ hỏi.

– Nếu để cậu thấy thì chắc bọn họ cũng thấy mất rồi.

– Có chuyện gì xảy ra thế ??? Tiểu Giải àk sao cậu ướt hết vậy???

Thiên Yết từ trong nhà vệ sinh đi ra và không hay biết gì cho đến khi Song Tử kể lại mọi việc.

– Thôi được rồi, mình có mang theo một bộ đồng phục sơ-cua, để mình cho Tiểu Giải mượn thay vậy, nhưng lúc trả cậu phải nhớ giặt sạch sạch, đừng làm dơ…blap… blap….

Xử Nữ liền lên tiếng và lấy chìa khóa tủ đồ của mình ra, nhưng cô vẫn đang giáo huấn Tiểu Giải cách giặt quần áo cho sạch thì….

Nói rồi Tiểu Yết giựt chiếc chìa khóa trên tay Xử Nữ và đi cùng Tiểu Giải để “lánh nạn”, còn Xử Nữ thì vẫn đang la ó Tiểu Yết vì việc cô chưa nói hết đã bỏ đi còn giựt đồ trên tay người khác làm bữa sáng ấy mọi người không ai nuốt trôi (trừ anh em nhà Ngưu ^^).

Sau khi ăn xong các sao nam cùng nhau đi chơi thể thao và lên lớp trước, còn các sao nữ vẫn từ từ chậm rãi, nhưng khi lên lớp thì họ bắt gặp tất cả sao nam đang bị một đống con gái vây lấy ( trừ Tiểu Sư đang nằm nhà và Tiểu Ngư không thấy đâu), đề nghị họ mời mình cùng đi dự lễ.

– Kiểu này thì làm sao bọn mình vào lớp được??? -Tiểu Ngưu nói.

– Thôi kệ ráng chen vào vậy.

Tiểu Giải nói, rồi cả đám cùng chen vào. Khi Tiểu Giải vào được chỗ ngồi thì có một anh chàng đôi mắt màu vàng, tóc nâu lại gần chỗ cô.

– Chào bạn, mình là Xà Phu, mình muốn được cùng bạn đến bữa tiệc ngày mai, bạn có thể cho phép mình cùng đi chứ.

– Ơ….mình….

– Là mày àk, Xà Phu???

Thiên Yết ngồi cạnh đấy lên tiếng và Xà Phu nhìn anh với con mắt ngạc nhiên.

– Là anh sao??? Anh Thiên Yết, sao anh….

– Tao không anh em gì với mày, em gái tao nói mày phản bội quả không sai, nó mới chết được 2 năm mà mày đã định tìm “món mới” rồi àk.

– Anh Thiên Yết…em…

– Cút đi, đừng để tao nhìn thấy mày, tao đã mời cô ấy rồi, mày tìm người khác đi.

Nói rồi anh lạnh lùng quay đi, bỏ lại Xà Phu với trái tim đang nhói đau, vì anh không thể quên được người đó.

– Này, đây là tiệc riêng cho lớp đặc biệt vì vậy lớp chúng ta hãy tự mời nhau đừng mời lớp khác, ai lớp khác mời về cho.

Song Tử lại một lần nữa đứng trên bụt giảng để đuổi hết bọn con gái lớp khác về, ngoài các thành viên của lớp, bây giờ chỉ còn có Xà Phu.

– Nèk, mày là ai mà dai thế, lớp tao không mời người ngoài, về cho đi.

Song Tử và Nhân Mã liền lên cơn giang hồ, đuổi Xà Phu về.

– ” Thiên Yết, tôi hận anh, tôi đã cố gắng quên cô ấy nhưng anh lại cứ nhắc lại, cả cái lũ lớp đặc biệt này, chỉ giỏi khinh người, hãy đợi đấy, tao sẽ cho bọn mày biết tay”

– Thiên Yết, khi nãy cậu nói đã mời mình rồi là sao???

– Mình muốn cậu đi cùng mình vào bữa tiệc ngày mai, cậu không từ chối mình chứ???

– Mình….

Tiểu Giải bối rối và nhìn xuống cô bạn Song Ngư của mình từ nãy giờ đã nghe hết tất cả thì Song Ngư chỉ nhẹ gật đầu.

– Được rồi, mai mình sẽ đi với cậu.

Tiểu Giải trả lời Thiên Yết rồi vội chạy xuống chỗ Song Ngư.

– Song Ngư àk, mình xin lỗi, mình…..

– Hả…ukm, được.

~~~~Dưới phòng y tế~~~~

– Có lẽ do ăn sáng không đúng giờ nên đau dạ dày, cô đã cho uống thuốc rồi, giờ em có thể dẫn bạn lên lớp học.

– Ukm. Nhanh lên chắc giờ này thầy sắp vào lớp rồi đấy.

Nói rồi Tiểu Ngư dìu cô bạn của mình lên lớp học, trên đường đi có ngang qua một người, mái tóc Tiểu Yết xoã ra che đi hai bên mặt, có lẽ cô không nhìn thấy người đó.

– ” Mái tóc màu xanh lá, không lẽ….không, không thể nào, cô ấy thực sự đã chết, Xà Phu mày hãy quên cô ấy đi, hãy quên đi…..”

– Ủa, thầy vẫn chưa vào nữa àk???- Tiểu Ngư hỏi Kim Ngưu.

– Chưa, mà cậu và Tiểu Yết đi đâu thế???

– Tiểu Yết bị đau bụng nên mình đua xuống phòng y tế, giờ đỡ rồi.

– Thầy giám thị tới kìa!!!

Nhân Mã như cái loa phát thanh thông báo cho cả lớp, rồi mọi người lập tức ổn định vị trí, im lặng như không có gì xảy ra….

Nói rồi thầy bước ra khỏi lớp để lại những học sinh yêu dấu đang vui sướng….

( Còn tiếp, đón xem chap 7 )

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~