Top 3 # Xem Nhiều Nhất 12 Chom Sao Va Be Ngoc Em La Cua Anh Mới Nhất 3/2023 # Top Like | Duhoceden.com

12 Chom Sao Bl Mat Bao Chap 6 Anh Nghi La Anh Trung Tieng Set Cua Em Phan 1

Một vài #Funfact (Series dài kỳ ?) :

1. Thiên Yết thích Bạch Dương hơn Xử Nữ. 2. Bạch Dương rất sợ mấy loại nhiều chân như Gián, Nhện, Rết,…nên nhà lúc nào cũng được cậu dọn sạch sẽ để tránh tụi nó làm ổ. 3. Xử Nữ rất giàu, nhưng lại có sở thích giấu diếm với mọi người mặc dù bị Thiên Yết biết tỏng. 4. Song Tử anh là cái đồ rớt tiết tháo !

1. Thiên Yết thích Bạch Dương hơn Xử Nữ. 2. Bạch Dương rất sợ mấy loại nhiều chân như Gián, Nhện, Rết,…nên nhà lúc nào cũng được cậu dọn sạch sẽ để tránh tụi nó làm ổ. 3. Xử Nữ rất giàu, nhưng lại có sở thích giấu diếm với mọi người mặc dù bị Thiên Yết biết tỏng. 4. Song Tử anh là cái đồ rớt tiết tháo !

=====

‘Anh biết gì không ? Em không trách anh vô tình, mà em trách em bồng bột.’

=====

“A…” Thiên Yết uể oải mở mắt, nửa tỉnh nửa mê nhìn đồng hồ. Đã năm giờ chiều rồi sao ? Cậu, vừa có một giấc mơ về một khoảng hồi ức cũ, lâu lắm rồi tim mới có lại cảm giác bồi hồi như thế.  Thiên Yết nằm đó, nhìn lên trần nhà trắng muốt, hết nhìn bóng đèn tròn treo lủng lẳng lại nhìn sang con thằng lằn đang treo ngược người kế bên, tự ngẫm nghĩ về cuộc đời mình. Nếu-chỉ là nếu-cậu và người đó không kết thúc quá sớm, có thể bây giờ cậu đã không ở đây rồi chăng ? ‘Yết, anh muốn làm một người bình thường, em hiểu cho anh có được không ?’ Vậy anh có nghĩ xem, ai hiểu cho em đây ? ‘Yết, em tốt như vậy, chắc chắn sẽ tìm được người yêu em thật lòng thôi.’ Thật cái rắm ! Vậy trước giờ anh xem tôi là đồ đần à ? ‘Thiên Yết, anh rất tiếc.’ Đi chết đi tên tra nam ! Chà… Thiên Yết tự cười trong lòng, ít nhất là cậu đã cố gắng hết mình duy trì mối quan hệ đó với anh ta suốt ba năm trời Đại Học. Cho đến khi cậu bị hắn ta đá vì muốn sống như một ‘người bình thường’. Tên đó lén cậu quen một cô gái năm hai, hai người bọn họ còn dự định ra trường thì tổ chức đám cưới. Ngày mà cái tên đó, hắn ta chia tay ngay sinh nhật cậu mới ghê cơ, đúng là tên khốn nạn mà ! Tên tra nam thối, ông đây trù ẻo nhà anh sau này con anh cũng cong chứ không thẳng nổi ! Thiên Yết thôi nghĩ ngợi, dù sao cũng hơn một năm trôi qua mất rồi, cậu cũng chẳng còn tâm tình để mà yêu với đương nữa. Sau chuyện chia tay đó, Thiên Yết không hiểu sao ngoài việc học ra thì chẳng còn gì hứng thú tới, liền đâm ra chán đời hẳn. Cậu ngáp ngắn ngáp dài mấy cái, rồi bắt đầu ì ạch leo xuống giường. Phòng của Thiên Yết rất đơn giản, toàn bộ đều là tông đen xám. Một cái giường nhỏ đặt trong góc, cạnh giường kê một chiếc bàn gỗ với một cái bàn phím nhưng lại có nhiều màn hình máy tính, trên tường là một giá sách với vô số thể loại, đối diện là tủ quần áo và một cái cửa sổ quanh năm buông rèm. Do luôn được dọn dẹp cẩn thận nên Thiên Yết khá hài lòng, dù sao cũng là người theo chủ nghĩa ngăn nắp sạch sẽ, lại sống cùng Bạch Dương đảm đang việc nhà khiến cậu càng an tâm bội phần. Nhà bọn họ là một căn hộ có 2 phòng ngủ, một phòng tắm và một căn phòng nhỏ dùng làm chỗ để ngồi thiết kế của Xử Nữ, có thể coi nó là phòng làm việc. Phòng khách liên thông với phòng ăn khá lớn nên đã được Xử Nữ tân trang lại thêm một phòng nhỏ cho Bạch Dương. Căn hộ này là căn có hai phòng đắt nhất cả chung cư, nhưng Xử Nữ đã lưu ý Xà Phu nên ém chuyện này lại. Thiên Yết vật vờ mò vào phòng khách, nhưng chẳng có ai cả. Mọi người đâu cả rồi nhỉ ? Bạch Dương chắc giờ này đang trên đường về, còn Xử Nữ thì chịu, anh ta là con người tuỳ hứng khó nắm bắt, là loại mà cậu rất ghét. Nhưng suy cho cùng cả hai vẫn là anh em ruột, thế mới đau. Cậu gãi đầu rồi vào toilet rửa mặt đánh răng, sau đó nhìn ngắm bản thân trong gương một lúc lâu. Trông đâu tệ lắm đâu ? Râu hơi dài một chút, tóc hơi dài và rối một chút, mắt hơi thâm quầng một chút, tại sao ai cũng lên án cậu thế ? ‘Cạch’ Có tiếng cửa mở, Thiên Yết ló đầu ra ngoài phòng khách, thấy ông anh họ Bạch Dương liền cười tươi. “Anh Yết, em về rồi nè.” “Cừuu, anh muốn ăn gỏi cuống~” Sau một tháng ở cùng, Bạch Dương phát hiện Thiên Yết rất dễ gần mặc dù mặt anh ấy lúc nào cũng lạnh tanh, anh còn đặt biệt danh cho Bạch Dương là ‘Cừu’ nữa, mà dù sao thì Cừu đặt cho một thằng con trai cũng có hơi… Thiên Yết rất thích nhìn thấy vẻ mặt bối rối của đối phương, đặc biệt là Bạch Dương nha. Cừu ta vừa bỏ túi đồ ăn xuống, nghe câu Thiên Yết nói liền vội vàng suy nghĩ. “N-Nhưng hôm nay anh Xử Nữ dặn em phải nấu súp, nếu anh muốn ăn thì mai nha ?” “Ứ ừ, ăn liền.” “Vậy thì chú tự gói mà ăn !” Xử Nữ ngoài cửa bước vào, vẻ mặt chán chường nhìn Thiên Yết đang còn mặc bộ đồ ngủ nũng nịu với Bạch Dương. Anh gai mắt, rất gai mắt. Sau một hồi giáo huấn, cuối cùng cả ba cũng có buổi cơm tối trong vui vẻ – Bạch Dương nghĩ, sau khi rửa bát xong Bạch Dương muốn đi mua ít đồ, Thiên Yết bị ép phải đi theo xách hộ. “Anh đợi em một lát, sẽ xong ngay thôi ạ.” “Ờ…” Thiên Yết đứng trước cửa hàng tiện lợi hóng gió, chung cư cách nơi này 5′ đi bộ, đối diện là một con đê nhỏ nước chảy quanh năm không thấy khô cạn. Gió nổi lên từng cơn, Thiên Yết chỉ mặc ngoài chiếc áo Hoodie mỏng nên bất giác run lên một cái. Lần này là cậu coi thường mẹ thiên nhiên rồi. ‘Bịch’ “Há ?!!!” Có ai đó, đột ngột nhấc bổng cậu lên, còn ôm cậu vào lòng. Tuy cao vừa đúng 1m70 bị cho là thấp hơn các bạn đồng lứa nhưng Thiên Yết vẫn có tự tôn của một thằng đàn ông, cậu đạp cái tên cao kiều kia một cú làm hắn bật ngược ra sau. Thiên Yết nhìn kĩ lại, là người ngoại quốc à ? Tuy vậy cũng đừng hòng Thiên Yết này tha cho. “Tên điên ! Mày nghĩ mày là ai hả ?!” “Người đẹp, tên em là gì ? Anh là Song Tử !” ====Còn tiếp=== Tuôi chỉ thích rắc hint hoy ( ͡° ͜ʖ ͡°)

“A…” Thiên Yết uể oải mở mắt, nửa tỉnh nửa mê nhìn đồng hồ. Đã năm giờ chiều rồi sao ? Cậu, vừa có một giấc mơ về một khoảng hồi ức cũ, lâu lắm rồi tim mới có lại cảm giác bồi hồi như thế. Thiên Yết nằm đó, nhìn lên trần nhà trắng muốt, hết nhìn bóng đèn tròn treo lủng lẳng lại nhìn sang con thằng lằn đang treo ngược người kế bên, tự ngẫm nghĩ về cuộc đời mình. Nếu-chỉ là nếu-cậu và người đó không kết thúc quá sớm, có thể bây giờ cậu đã không ở đây rồi chăng ? ‘Yết, anh muốn làm một người bình thường, em hiểu cho anh có được không ?’ Vậy anh có nghĩ xem, ai hiểu cho em đây ? ‘Yết, em tốt như vậy, chắc chắn sẽ tìm được người yêu em thật lòng thôi.’ Thật cái rắm ! Vậy trước giờ anh xem tôi là đồ đần à ? ‘Thiên Yết, anh rất tiếc.’ Đi chết đi tên tra nam ! Chà… Thiên Yết tự cười trong lòng, ít nhất là cậu đã cố gắng hết mình duy trì mối quan hệ đó với anh ta suốt ba năm trời Đại Học. Cho đến khi cậu bị hắn ta đá vì muốn sống như một ‘người bình thường’. Tên đó lén cậu quen một cô gái năm hai, hai người bọn họ còn dự định ra trường thì tổ chức đám cưới. Ngày mà cái tên đó, hắn ta chia tay ngay sinh nhật cậu mới ghê cơ, đúng là tên khốn nạn mà ! Tên tra nam thối, ông đây trù ẻo nhà anh sau này con anh cũng cong chứ không thẳng nổi ! Thiên Yết thôi nghĩ ngợi, dù sao cũng hơn một năm trôi qua mất rồi, cậu cũng chẳng còn tâm tình để mà yêu với đương nữa. Sau chuyện chia tay đó, Thiên Yết không hiểu sao ngoài việc học ra thì chẳng còn gì hứng thú tới, liền đâm ra chán đời hẳn. Cậu ngáp ngắn ngáp dài mấy cái, rồi bắt đầu ì ạch leo xuống giường. Phòng của Thiên Yết rất đơn giản, toàn bộ đều là tông đen xám. Một cái giường nhỏ đặt trong góc, cạnh giường kê một chiếc bàn gỗ với một cái bàn phím nhưng lại có nhiều màn hình máy tính, trên tường là một giá sách với vô số thể loại, đối diện là tủ quần áo và một cái cửa sổ quanh năm buông rèm. Do luôn được dọn dẹp cẩn thận nên Thiên Yết khá hài lòng, dù sao cũng là người theo chủ nghĩa ngăn nắp sạch sẽ, lại sống cùng Bạch Dương đảm đang việc nhà khiến cậu càng an tâm bội phần. Nhà bọn họ là một căn hộ có 2 phòng ngủ, một phòng tắm và một căn phòng nhỏ dùng làm chỗ để ngồi thiết kế của Xử Nữ, có thể coi nó là phòng làm việc. Phòng khách liên thông với phòng ăn khá lớn nên đã được Xử Nữ tân trang lại thêm một phòng nhỏ cho Bạch Dương. Căn hộ này là căn có hai phòng đắt nhất cả chung cư, nhưng Xử Nữ đã lưu ý Xà Phu nên ém chuyện này lại. Thiên Yết vật vờ mò vào phòng khách, nhưng chẳng có ai cả. Mọi người đâu cả rồi nhỉ ? Bạch Dương chắc giờ này đang trên đường về, còn Xử Nữ thì chịu, anh ta là con người tuỳ hứng khó nắm bắt, là loại mà cậu rất ghét. Nhưng suy cho cùng cả hai vẫn là anh em ruột, thế mới đau. Cậu gãi đầu rồi vào toilet rửa mặt đánh răng, sau đó nhìn ngắm bản thân trong gương một lúc lâu. Trông đâu tệ lắm đâu ? Râu hơi dài một chút, tóc hơi dài và rối một chút, mắt hơi thâm quầng một chút, tại sao ai cũng lên án cậu thế ? ‘Cạch’ Có tiếng cửa mở, Thiên Yết ló đầu ra ngoài phòng khách, thấy ông anh họ Bạch Dương liền cười tươi. “Anh Yết, em về rồi nè.” “Cừuu, anh muốn ăn gỏi cuống~” Sau một tháng ở cùng, Bạch Dương phát hiện Thiên Yết rất dễ gần mặc dù mặt anh ấy lúc nào cũng lạnh tanh, anh còn đặt biệt danh cho Bạch Dương là ‘Cừu’ nữa, mà dù sao thì Cừu đặt cho một thằng con trai cũng có hơi… Thiên Yết rất thích nhìn thấy vẻ mặt bối rối của đối phương, đặc biệt là Bạch Dương nha. Cừu ta vừa bỏ túi đồ ăn xuống, nghe câu Thiên Yết nói liền vội vàng suy nghĩ. “N-Nhưng hôm nay anh Xử Nữ dặn em phải nấu súp, nếu anh muốn ăn thì mai nha ?” “Ứ ừ, ăn liền.” “Vậy thì chú tự gói mà ăn !” Xử Nữ ngoài cửa bước vào, vẻ mặt chán chường nhìn Thiên Yết đang còn mặc bộ đồ ngủ nũng nịu với Bạch Dương. Anh gai mắt, rất gai mắt. Sau một hồi giáo huấn, cuối cùng cả ba cũng có buổi cơm tối trong vui vẻ – Bạch Dương nghĩ, sau khi rửa bát xong Bạch Dương muốn đi mua ít đồ, Thiên Yết bị ép phải đi theo xách hộ. “Anh đợi em một lát, sẽ xong ngay thôi ạ.” “Ờ…” Thiên Yết đứng trước cửa hàng tiện lợi hóng gió, chung cư cách nơi này 5′ đi bộ, đối diện là một con đê nhỏ nước chảy quanh năm không thấy khô cạn. Gió nổi lên từng cơn, Thiên Yết chỉ mặc ngoài chiếc áo Hoodie mỏng nên bất giác run lên một cái. Lần này là cậu coi thường mẹ thiên nhiên rồi. ‘Bịch’ “Há ?!!!” Có ai đó, đột ngột nhấc bổng cậu lên, còn ôm cậu vào lòng. Tuy cao vừa đúng 1m70 bị cho là thấp hơn các bạn đồng lứa nhưng Thiên Yết vẫn có tự tôn của một thằng đàn ông, cậu đạp cái tên cao kiều kia một cú làm hắn bật ngược ra sau. Thiên Yết nhìn kĩ lại, là người ngoại quốc à ? Tuy vậy cũng đừng hòng Thiên Yết này tha cho. “Tên điên ! Mày nghĩ mày là ai hả ?!” “Người đẹp, tên em là gì ? Anh là Song Tử !” ====Còn tiếp=== Tuôi chỉ thích rắc hint hoy ( ͡° ͜ʖ ͡°)

Noi Em Doi Anh Thien Yet Xu Nu Tinh Yeu Cua Kiep Sau La No Cua Kiep Nay

Một đám hắc y bịt mặt đang bao vây lấy một nam nhân, những lưỡi kiếm vung lên, hạ xuống không ngừng, hướng đến nam nhân mà ra tay, có thể thấy đám người này là thật sự muốn lấy mạng nam nhân kia. Mà nam nhân kia có một tướng mạo vô cùng phi phàm, anh dũng uy nghiêm, đối đầu với đám hắc y không chút sợ hãi. Trên người hắn là bộ long bào của vua. Phải, không sai, hắn chính là vua của một nước. Một vị hoàng đế cao cao tại thượng, lạnh lùng, quyết đoán mà lại rơi vào kết cục như ngày hôm nay. Tất cả là vì ai? Quyết đấu với đám hắc y đã hơn nửa canh giờ, đã có rất nhiều hắc y bị hắn hạ gục nhưng vẫn chưa kết thúc, hắn hạ toán người này thì một toán người khác lại lao đến. Đánh nhau lâu như vậy, hắn cũng mệt rồi, cũng kiệt sức rồi, nhưng hắn không thể bỏ mạng tại nơi này, hắn còn có một nhiệm vụ phải hoàn thành. Hắn hướng ánh mắt của mình nhìn về phía một cái cây to lớn, mà từ sau thân cây ấy một ánh mắt cũng đang nhìn về phía hắn, trong đôi mắt ấy là sự lo lắng, sợ hãi. Nhưng nàng biết chỉ cần có hắn ở bên cạnh nàng sẽ không sợ điều gì nữa, kể cả…cái chết. Có lẽ vì thế mà… – Hoàng thượng, cẩn thận. Nàng vì hắn mà không màn đến mạng sống, liều mình chạy đến bên cạnh đỡ lấy nhát kiếm từ một hắc y đánh lén hắn. – A – nàng đau đớn kêu lên rồi dần dần ngã quỵ. Hắn đang chiến đấu với đám hắc y, nghe tiếng kêu của nàng liền quay người lại, hắn bàng hoàng nhìn nàng ngã xuống liền chạy đến ôm lấy nàng. Lúc này hắn không quan tâm những chuyện xảy ra xung quanh, mặc cho đám hắc y nhân kia đang bao vây xung quanh hai người hắn cũng không quản. Trong mắt hắn hiện tại chỉ có hình bóng của nàng. – Xử Nữ – đỡ lấy cơ thể nàng, hắn gọi tên nàng trong tuyệt vọng. Hắn sai rồi, hắn biết mình sai rồi, nếu không vì hắn thì mọi chuyện sẽ không đi đến bước đường này, là do hắn mu muội u mê dành tình cảm của mình cho một nữ nhân không xứng đáng mà nhẫn tâm làm tổn thương nàng, để hôm nay nàng ta vì người mà nàng ta yêu mà đành tâm cấu kết cùng với đám hắc y giết hắn để người nàng ta yêu có thể lên ngôi hoàng đế. – Hoàng thượng, đến bây giờ thì người đã biết rồi chứ, ai mới là người thật lòng yêu người, ai mới là người vì người mà có thể hy sinh tất cả – Xử Nữ hướng ánh mắt nhìn về phía nữ nhân mà hắn vẫn luôn yêu bằng ánh mắt oán hận, vì nàng ta mà hắn hết lần này đến lần khác làm tổn thương nàng nhưng nàng ta lại có thể vì một nam nhân không yêu mình mà làm tổn thương hắn, người nàng yêu. – Phải, nàng đúng, ta biết sai rồi. Xử nhi, ta xin lỗi – một giọt lệ từ khoé mắt hắn rơi xuống má nàng. Xử Nữ mỉm cười, nụ cười yếu ớt : – Xử nhi, đã thật lâu, thật lâu thiếp mới nghe người gọi tên thiếp thân mật đến vậy. Nhưng làm sao đây, thiếp không thể ở bên cạnh người nữa rồi. – Không, đừng, đừng rời xa ta. – Thiếp không muốn rời xa người, nhưng lại không còn cách nào khác. Hoàng thượng, ta muốn hỏi người, nếu như thời gian có thể quay lại ngay giây phút người gặp nàng ta thì người có yêu nàng ta không? Tim hắn đau nhói khi nàng hỏi hắn câu đó. Hắn cũng thật mong thời gian có thể quay lại để hắn có thể bù đắp lại cho nàng, nhưng vốn dĩ thời gian đã trôi qua thì không thể quay lại. Hắn trả lời nàng một cách khó khăn : – Ta sẽ không, Xử nhi, là ta sai, ta không nên ngu muội như vậy. Kiếp này là ta phụ nàng, kiếp sau ta sẽ bù đắp cho nàng. Lắc nhẹ đầu, Xử Nữ vươn tay chạm vào gương mặt hắn : – Thiên Yết, nếu có kiếp sau ta thật không muốn yêu chàng nữa, càng không muốn gặp chàng, kiếp này gặp chàng, yêu chàng là ta đã sai rồi, ta hối hận rồi nhưng mà lại không có cách nào để có thể lấy lại trái tim của mình từ chàng. Làm sao đây, ta phải làm thế nào? Chàng nói cho ta biết đi. Những lời này thốt ra từ miệng nàng nhưng sao tim nàng lại cảm thấy đau đến như vậy. Phải chăng đây không phải là lời nói thật tâm từ nàng. Nắm lấy bàn tay đang dần lạnh đi của Xử Nữ, hắn đặt nhẹ nụ hôn lên tay nàng, hắn nhìn nàng bằng đôi mắt ướt lệ. Hắn từ trước đến nay là một hoàng đế lạnh lùng, cao cao tại thượng, chưa từng vì bất kì nữ nhân nào mà rơi lệ, kể cả với nàng ta, nhưng nay lại vì nàng mà có thể khóc như vậy, đủ để chứng tỏ hắn biết sai rồi, hắn hối hận rồi. – Kiếp sau dù bất luận thế nào, ta cũng nhất định sẽ tìm gặp nàng, yêu nàng, kiếp sau ta sẽ bù đắp lại cho nàng tất cả mọi thứ, kiếp sau ta sẽ yêu nàng hơn cả tính mạng của ta, dù kiếp sau nàng có yêu ta hay không ta mặc kệ, nàng không yêu ta có ta yêu nàng là đủ, hay nàng có yêu một ai đó khác, ta cũng sẽ không oán, không trách, vẫn sẽ bên cạnh nàng nhìn nàng hạnh phúc. Xử Nữ, kiếp này ta nợ nàng quá nhiều, tổn thương nàng cũng thật nhiều kiếp sau ta nhất định sẽ trả. – Được, kiếp sau ta sẽ trả lại chàng những tổn thương mà chàng đã gây ra cho ta trong kiếp này. Ư… Xử Nữ nhăn mày khi cơn đau từ vết thương truyền đến. Bàn tay yếu ớt cố siết chặt lấy y phục của hắn, kéo người hắn cúi xuống gần mình, nàng nhắm hai mắt, nhẹ vươn người đặt lên đôi môi hắn một nụ hôn, nụ hôn nhẹ nhàng, thoáng qua rất nhanh. Kề sát miệng mình đến tai hắn, nàng thì thầm : – Yêu chàng ta chưa từng hối hận. Đây mới thật sự là thật lòng, những lời nàng nói khi nãy chỉ là lừa người, dối mình mà thôi. Đời này của nàng được gặp hắn, yêu hắn là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời nàng, dù rằng hạnh phúc đó chẳng được bao lâu. Ánh mắt nàng đẫm lệ nhìn hắn, đôi môi nhợt nhạt vẫn nở nụ cười : – Kiếp sau, ta đợi chàng. Phịch Bàn tay Xử Nữ buông lỏng, nằm ở trên mặt đất lạnh lẽo, đầu tựa vào lồng ngực hắn, hai mắt cũng nhắm nghiền mà ngủ một giấc thật sâu, thật lâu, thật dài. Một giọt lệ cũng từ khoé mắt nàng mà rơi xuống. “Một hồi nhân duyên gặp gỡ, đổi lấy chín kiếp lưu luyến cả đời.Một đời nhớ thương da diết, đổi lấy chín kiếp không ngừng tổn thương.” – Xử nhi. Xử nhi. A. A. A. A. A. A. A. A – hắn ngước mặt nhìn lên bầu trời đầy sao kia mà hét lớn. – Nữ nhân ngu ngốc, vì một kẻ phụ tình mà đánh đổi mạng sống của mình – một tên trong đám hắc y bước lên trước vài bước, khinh bỉ nhìn hắn – Còn ngươi lại mù quáng đi yêu một nữ nhân không yêu mình mà làm khổ người thật lòng yêu ngươi. Đau khổ sao, hối hận sao, hẹn ước kiếp sau, vậy ta tiễn ngươi một đoạn, để sớm tương phùng với nàng ta. Tên hắc y vung kiếm định chém xuống, nhưng hắn chưa kịp hạ xuống thì đã trợn mắt đứng im như tượng, sau vài giây liền ngã xuống với mũi tên cấm trên lưng. Tiếp đó là hàng loạt những tên hắc y nhân khác lần lượt ngã xuống. – Hoàng thượng. – Hoàng thượng, người không sao chứ, xin lỗi đã đến cứu giá chậm trễ. Xin người trị tội – một thị vệ chạy đến chỗ hắn quỳ xuống, chấp hai tay cúi đầu cung kính. Theo sau là một toán quân lính nối tiếp. – Đứng lên đi, ngươi cũng cố hết sức rồi – hắn nói nhưng lời nói lại không chút âm lượng nào. – Hoàng thượng nên xử trí cô ta thế nào, hay để nô tài giết ả ta đi – tên thị vệ nhìn về phía nữ nhân đã cấu kết với đám hắc y rồi lại nhìn hắn, đợi lệnh. Im lặng một lúc, hắn lên tiếng : – Không, giữ mạng nàng ta lại. Đám thị vệ nhìn hắn cả kinh, kể cả nữ nhân ấy, ánh mắt nàng mở to nhìn hắn. Vì sao, nàng đã lừa dối hắn, vì sao hắn không trừng phạt nàng lại còn thả nàng đi. – Nhưng mà, Hoàng thượng… – Đã bắt được kẻ đi cùng với cô ta rồi chứ? – hắn hỏi. – Đã giam vào ngục, chờ người định tội. – Tốt. Roẹt Hắn đột nhiên xé rách một mảnh vải từ bộ y phục hắn đang mặc, trải xuống thảm cỏ, lại dùng thanh kiếm rạch một đường trên đầu ngón trỏ. Hắn dùng máu mình viết một bức thư, song đứng lên đưa nó cho thị vệ. – Mang đến cho Vương gia, còn về kẻ kia, giết chết không tha – hướng ánh mắt nhìn về phía nữ nhân đang bị hai tên thị vệ giữ chặt, hắn lạnh giọng – Hãy giết hắn trước mặt nữ nhân đó, không được giết nàng ta, phải để nàng ta muốn sống không được muốn chết cũng không xong. – Không – nữ nhân nghe thấy hắn nói liền gào thét không ngừng – Hoàng thượng, xin người đừng giết chàng ấy. – Nghe rõ rồi chứ – không màng đến nàng ta, hắn hỏi tên thị vệ. – Vâng. Cúi xuống cầm lấy thanh kiếm trong tay, hắn nhìn Xử Nữ mà khoé môi khẽ nở nụ cười : – Xử nhi, đợi ta, ta đến với nàng. Phập – Hoàng thượng. Hắn dùng thanh kiếm đâm thẳng vào tim mình, khiến đám thị vệ một phen hoảng sợ, chưa kịp phản gì đã thấy hắn quỵ xuống. Khó khăn tiến đến chỗ nàng, hắn nhẹ ôm nàng vào lòng, hôn lên trán nàng, thì thầm vào tai nàng : – Kiếp sau, ta đến tìm nàng. Đợi ta. Hỏi người nhân thế bi ai…Nhân duyên không vẹn…hẹn thề kiếp sau!???Luân hồi tam thế khổ đau…Hẹn thề kiếp trước…kiếp sau có tròn!Nếu kiếp này đã yêu mà không trọn…Xin đừng hẹn kiếp sau… Đã có duyên kiếp này tương ngộ…mà vô phận…Vậy có chắc rằng kiếp sau…giữa vạn người…Ta lại có thể tìm thấy nhau một lần nữa.Một lần ngoảnh đầu…thêm một lần đau…Đã vô duyên kiếp này…xin đừng hẹn kiếp sau! THE END.

Fanfiction 12 Chom Sao Moc Lan Anh Yeu Em Chap 1

8:30 p.m.

  Trong khi ngoài trời mưa như trút nước thì bây giờ, tại nhà của mình, 6 cô gái đang háo hức chuẩn bị cho lễ khai giảng ngày mai tại ngôi trường không phải là nơi dành cho ” giống cái “. Nhân Mã lên tiếng: – Đã chuẩn bị đầy đủ chưa hả Bạch Dương ? Bạch Dương như xỉa xói trả lời:  – Dạ rồi chị hai Thiên Bình có vẻ hào hứng nói  – Vậy thì chúng ta mau nghỉ sớm đi để mai còn có sức đi học nữa chứ!  Thế là các cô gái đi ngủ. 5:00 a.m Ma Kết tuy là người có dáng ” nhỏ nhỏ xinh xinh” nhưng là người chăm chỉ nhất, đã dậy từ lúc 4:30 a.m để làm bữa sáng cho mấy cô gái kia. Đúng 5:10 a.m, Bạch Dương, Nhân Mã, Thiên Bình, Thiên Yết, Song Tử, dậy thay đồ, ăn sáng, ” chuẩn bị sắc đẹp” xong và họ bắt đầu xuất phát. Tới trường các cô gái đang rất phấn khởi vì được gặp rất nhiều trai đẹp. Tiếng loa của thầy giám thị bắt đầu cất lên và ông ấy bắt đầu cất nói:  – Chào các em! Thầy tên là Nokawa Shinsune. Thầy chính thức sẽ là thầy giám thị của các em bắt đầu từ hôm nay. Bây giờ các em xếp hàng để chúng ta dự khai giảng rồi lên lớp.  Các học sinh xôn xao nhưng cũng đã trật tự vào hàng. Sau khi khai giảng xong thì các học sinh lên lớp. Và cũng rất may là các mục tiêu của những con “vịt trời” học chung với nhau. Khi cả lớp đang bắt đầu  náo loạn thì một bà cô bước vào lớp với giọng điệu khí phách: – Có trật tự hay không thì bảo?  Cả lớp đứng dậy chào cô. Rồi bà cô nói tiếp : – Tôi tên là Kasune Yakao. Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ làm giáo viên chủ nhiệm của các em. Cả lớp bàn tán rộn ràng . Thì cô Yakao tiếp lời : -Trật tự! Bây giờ chúng ta sẽ sắp xếp chỗ ngồi. Lúc này,bà cô đã dán sơ đồ lớp lên bảng, đó là: Bàn giáo viên Dãy 1                                                                                                                                                            Dãy 2 Bạch Dương – Kim Ngưu                                                                                                            Song Tử – Sư Tử Nhân Mã – Xử Nữ                                                                                                                        Thiên Yết – Bảo Bình Ma Kết – Cự Giải                                                                                                                          Thiên Bình – Song Tử  Xong, cô giáo viên chủ nhiệm của lớp này lại  tiếp tục lên tiếng : – Chúng ta sẽ bắt đầu bầu ban cán sự lớp, cô sẽ phát cho mỗi em một phiếu có tên các bạn trong lớp và các em đồng tình với bạn nào thì đánh dấu X vào ô có tên người đó. Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu. Sau khi làm xong tất cả mọi việc, thì cũng đã có kết quả. Và…. Lớp trưởng: Thiên Bình Lớp phó học tập: Ma Kết Lớp phó kỉ luật: Nhân Mã Lớp phó phong trào: Bạch Dương Lớp phó lao động: Xử Nữ  Vâng !!!!!!!!!!! Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu di chuyển qua bàn đầu tiên, đó chính là bàn của cô nàng bánh bèo Bạch Dương – Kim Ngưu. Lúc này, Bạch Dương đang rất vui vẻ vì được ngồi kế bên người mình thích. Bạch Dương nói với giọng ngại ngùng : – Chào bạn…. Mình… tên là…Bạch Dương…., rất vui được……. làm quen với bạn…. ! ( AU: lần đầu tiên thấy Bạch Dương biết ngại ^^ ) Kim Ngưu trả lời ngắn gọn, xúc tích: – Chào bạn! Mình tên là Kim Ngưu. Rất vui được gặp bạn! (AU: Gì mà lạnh lùng dữ zậy trời! ) Bạch Dương nói thầm : – Người gì lạnh lùng mà còn đẹp trai, men lì nữa chứ ( AU: Bây giờ chắc ẻm đang hiện nguyên hình rồi đó ^^ )  Sau khi nói câu đó thì Kim Ngưu nhìn Bạch Dương bằng ánh mắt hình viên đạn. Thôi, ngay lúc này chúng ta nên di chuyển sang bàn Song Tử – Sư Tử Sau khi ổn định chỗ ngồi thì Song Tử nói không ngừng nghỉ còn cậu hotboy kia thì ngồi im như thóc không chút động tĩnh nào. Song Tử nói với giọng vui vẻ, dễ gần:  – Chào bạn! Mình tên là Song Tử. Mình rất vui khi được làm quen với bạn, có gì sai sót mong bạn chỉ giáo!!! Sư Tử chỉ trả lời lại bằng một chữ: – Chào! (AU: Haizzzzz…… Cái bàn này thật phức tạp) Cái bàn này thì không có một tiếng nói cười nào vì Nhân Mã im thin thít, còn Xử Nữ chạy qua bàn này bàn nọ nói chuyện (AU: Không biết hai người này có biết tên nhau không nữa) Đi qua bàn Thiên Yết – Bảo Bình nào!!! GOGOGO~~~~~~~ Lần này thì Bảo Bình giới thiệu trước. Bảo Bình nói: – Chào bạn! Mình là Bảo Bình. Thiên Yết chào hỏi lại: – Chào bạn! Mình là Thiên Yết. Rất vui được làm quen với bạn. Thôi. Di chuyển nào. Đây là bàn của Ma Kết – Cự Giải. Cự Giải thì đang chạy qua bàn Xử Nữ để bàn về trận liên minh hôm qua.Còn Ma Kết thì đang nói về một trung tâm thương mại mới mở với Nhân Mã nhưng có lẽ Nhân Mã không quan tâm cho lắm. Chuyển máy quay qua bàn khác đi. Đây là bàn cuối cùng chúng ta sẽ tiếp tục tìm hiểu. Song Ngư nói với giọng đầy rụt rè:  – Chào bạn………! Mình…………..tên là…… Song Ngư.Rất…vui….được làm quen với bạn Còn Thiên Bình thì chỉ nói: – Chào!  Vì cô ấy đang ngồi lướt facebook. (AU: Có vẻ như cô ấy không quan tâm cho lắm) ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ AU : Đây là chap 1. Nếu có gì sai sót mong mọi người bỏ qua. Xin cảm ơn!!!!^^

12 Chom Sao Va Thoi Hoc Sinh Chap 3

12 Chom Sao Va Thoi Hoc Sinh Chap 3

* Ở lớp 10S * Trong lớp có 2 cửa ra vào , 6 cửa sổ , 1 kệ sách , 1 tủ đựng đồ dùng , 1 hàng móc để móc áo , 3 dãy bàn , một cái bảng to 18 học sinh . Diện tích lớp này rộng gấp đôi lớp khác luôn đó . Lớp này có 18 học sinh mà còn hơn cái chợ . Cả lớp đang quẩy thì bảo bảo mở cửa ……… – Cô vô tụi bây ơi . Sau câu nói cả lớp ngồi im re , bảo bảo thấy lạ nên bước vào , cả lớp được một phen hú día . Đảo mắt một vòng quanh lớp , giải nhi thấy bóng dáng quen thuộc , một người con trai ngồi gục đầu trên bàn , cô la lên : – Anh song ngư ! Ngư ca nghe thấy , ngước mặt lên , chạy lại ôm chầm cô gái trước mặt . Vì kế bên ngư đã có song ca ngồi rồi nên giải nhi đành phải ngồi với bình nhi vậy . ( bình nhi là thiên bình nha ) . Cánh cửa lại mở , một giáo viên nữ bước vào . ( cô vào mà tụi nó mỗi đứa một việc như ko có chuyện gì xảy ra ) . Bà cô bả bực mình quá , bả quát lớn: – Cái lớp này trật tự coi . Các học sinh dừng hoạt động ngồi đại vào chỗ nào đó . Cô tiếp tục nói : – Cô tên tuyết nhi , cô sẽ là gvcn của các em trong năm nay , cô dạy môn toán . Nói tiếp : – Bây giờ cô sẽ xếp chỗ , bạn giỏi ngồi với bạn trung bình , hai bạn khá ngồi với nhau . Riêng bạn bảo bình loại giỏi sẽ ngồi với bạn cự giải loại khá . Đây là sơ đồ lớp: – ma kết và bạch dương ngồi bàn đầu dãy sát cửa sổ . – gia linh và thiên hưng ngồi bàn hai dãy sát cửa sổ . – kim ngưu và thiên yết ngồi bàn cuối dãy sát cửa sổ . – đức minh và hải yến ngồi bàn đầu dãy giữa . – song ngư và thiên bình ngồi bàn hai dãy giữa . – cự giải và bảo bình ngồi bàn cuối dãy giữa . – nhân mã và xử nữ ngồi bàn đầu dãy kế cửa ra vào . – song tử và sư tử ngồi bàn hai dãy kế cửa ra vào . – hoàng nam và phương uyên ngồi bàn cuối dãy kế cửa ra vào . – Cô nói hết rồi bây giờ các em tự học cô đi đây . Bye . Câu nói kết thúc cũng lúc bà cô biến mất . Cái lớp bắt đầu trở nên ồn ào . – Ê từng đứa lên giới thiệu đê . mã mã nói – Ừm . Đồng thanh – tui là lớp trưởng diêm ma kết mong mọi người giúp đỡ . – mị là ngô bạch dương , đi chơi nhớ kêu nha . – mình là phương gia linh , mong m.n chiếu cố . – anh đây là nguyễn thiên hưng , cần giúp đỡ cứ gọi . – lãnh thiên yết là tôi . ( dạ vâng , câu nói dài đến đáng sợ ) – chào , tớ là liên kim ngưu , có đồ ăn ngon cứ gọi tớ . – chào , tớ là con trai độc nhất của lâm gia , lâm bảo bình . Ai muốn làm chuột bạch cứ gọi mình . – xin chào mọi người , mình là phan cự giải . Nhìn mình vậy thôi chứ nếu ai bị ăn hiếp cứ gọi mình xử dùm cho . – yếu mà ra trò . Chào , tớ là phan song ngư khiêm anh trai cự giải , mong giúp đỡ . – mình là tạ thiên bình xinh đẹp . Ai muốn trang điểm thì gọi mình nha – mình là thiên đức minh rất vui được làm quen . – xin chào, tớ là nhu hải yến . Mong được chiếu cố . – hello everybody , tớ là dương nhân mã . Đi chỗ nào thú vị nhớ kêu tui là được . – xin chào , tui là lớp phó kim xử nữ , rất vui được làm quen và mong được chỉ giáo. – hello , anh đây là long song tử đập troai nhất hành tinh . Có gì nhớ phone cho mình nha , nhất là mấy girl đó . Song tử kết thúc câu nói bằng cái nháy mắt và nụ cười sát gái đã làm mọi người thi nhau nôn ói một cách nhiệt tình . – tớ là hạ sư tử , bạn thân của bạch dương . Mong được cố chiếu . – chào , tớ là lê hoàng nam , cần giúp đỡ cứ gọi – xin chào tớ là hoàng phương uyên . Tớ hơi nhát nên mong mọi người giúp đỡ . – tất nhiên . Xử nữ nói mắt ko rời khỏi quyển sách . Sau phần giới thiệu rồi . Ta đi xem từng bàn nha . ♤ Ma kết – bạch dương ♧ Dương nhi đang vui vẻ nói chuyện trong khi kết ca đang chăm chỉ học bài . ( bàn này chán quá , đi tiếp bàn khác ) ⊙ Gia linh – thiên hưng ■ Thiên hưng vốn ít nói chuyện và đang bận nghe nhạc. Còn gia linh thì đang……. ngủ . – Gia linh . _ thiên hưng khẽ kêu . Gia linh nghe thấy ngốc đầu lên , nhìn anh : – tớ ngủ gục sao ? – ừm , mới đây thôi . Bộ tối qua cậu thức khuya hả ? – đúng vậy . Cứ nghĩ mai khai giảng là tớ ko ngủ được . _ cô vừa nói vừa cười làm cậu ngay người ra luôn . Vậy là cả hai ngồi tám chuyện trên trời dưới đất tùm lum luôn . ◇ Kim ngưu – thiên yết ♡ Ngưu nhi đang ăn còn yết yết đang chăm chú nhìn vào điện thoại . Lâu lâu anh lại lên tiếng : ” cho tui miếng bánh coi .” – Anh muốn ăn thì tự đi mua đi . – Cô nói nhiều quá , ăn quoài sau này mập ế đó , tui ăn phụ cho . Nói rồi anh thảnh nhiên quơ bánh của cô ăn . Còn cô thì ngở ngàng vì lần đầu thấy anh nói một câu dài đến vậy . ¤ Đức minh – hải yến ☆ Hai đứa này đang ngồi chơi ca rô , chán quá à ! # Song ngư – thiên bình $ Anh ngư ngư nhà ta đang ngồi làm vật thí nghiệm cho bình nhi make up . Ảnh hiền lắm mà đang bận mơ mộng nên ngồi im re hà . ¥ Xử nữ – nhân mã – song tử – sư tử ₩ Xử nữ đang ngồi đọc sách , còn ba anh chị kia đang ngồi bàn cái gì đó bí mật lắm ! Còn bàn cuối đây 《 Bảo bình – cự giải 》 Cự giải đang nằm nghiêng đầu xuống bàn nhìn bảo ca chế thuốc . Cô ko hiểu tại sao cô lại có cảm giác lạ mỗi khi ở gần anh . Cô đang chìm vào dòng suy nghĩ bỗng giọng nói của anh cất lên kéo cô ra : – Cậu mau ngồi dậy giúp tớ đi ! – Ừm ! Vậy là hai người họ pha pha chế chế cái gì đó và ” BÙM ” một âm thanh ” xao động lòng người ” với âm lượng ” nhỏ nhẹ ” vang lên . Và nó đã làm cho : ma kết đang học bài phải quay người xuống xem , kim ngưu đang ăn thì bị sặc , thiên yết đang cầm điện thoại thì quăng luôn cái điện thoại xuống đất , đức minh và hải yến đang đánh ca rô thì làm rớt luôn cây bút , song ngư đang mơ thì vỡ mộng luôn , còn chị bình bị giật mình nên quệt một đường trên mặt anh ngư luôn , những con người còn lai cũng phải dừng ” công việc ” quay xuống nhìn hai đứa ” tội phạm ” . Cả bọn nhìn hai đứa này xong ôm bụng lăn ra đất mà cười . Đến cả yết , xử và kết cũng phải nhết mép cười . Bảo bảo thấy vậy nhìn qua mặt cua rồi cười lớn , cô bực mình đứng lên cãi lại : ” tất cả là tại anh đó . Tui GHÉT anh . ” Cô cố tình nhấn mạnh chữ ghét rồi chạy đi mất . Thấy vậy anh cũng chạy theo để xin lỗi . Cùng lúc đó , tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi cũng vang lên . Cự giải đi trước với bộ mặt dỗi hờn , còn bảo bình cứ đi sau bám sát giải nhi . Đi đến đâu pan cuồng của bảo bảo lại la hét um sùm đến đó . Rồi giải nhi xuống căn tin – nơi có 16 con người đang đợi sẵn . Giải nhi vào gia nhập với hội nữ còn bảo bảo cũng vào tụ hội chung luôn . * ở hội nam * Để phá tan không khí im lặng đến rợn người , Thiên hưng lên tiếng hỏi : – sao rồi , xin lỗi cự giải được chưa ? – chưa . _ bảo ca trả lời Tình hình đang căng thẳng mà ngư ngư còn phán một câu thêm dầu vào lửa : – giải nhi giận dai lắm đấy , con bé ghét nhất là bị người khác cười vào mặt mình vậy đó . Chết bảo bình rồi . Bảo bảo nghe vậy thở dài . Rồi họ cùng nhau im lặng luôn .