Top 4 # Xem Nhiều Nhất Chom Sao Thien Ung Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Duhoceden.com

12 Chom Sao Thien Duyen Van Kiep Gioi Thieu

*Title: Tử đằng không nở lần hai

*Author: An Nhược Hàn

*Genry of story: 12 chòm sao, cổ đại, tình cảm, lãng mạn…

*Giới thiệu nhân vật:

Chiến Thần – Hà Bạch Dương

Từ nhỏ chàng đã tinh thông võ nghệ, lập nhiều chiến công hiển hách cho Thiên Đình, vì vậy mà được Thiên Quân phong cho chức Chiến Thần. Tính tình vô cùng trượng nghĩa, thích ra tay giúp kẻ yếu… Nơi ở của chàng là Bạch Thiên Các.

Từ nhỏ chàng đã tinh thông võ nghệ, lập nhiều chiến công hiển hách cho Thiên Đình, vì vậy mà được Thiên Quân phong cho chức Chiến Thần. Tính tình vô cùng trượng nghĩa, thích ra tay giúp kẻ yếu… Nơi ở của chàng là Bạch Thiên Các.

Thượng Thần – Mộc Kim Ngưu

Nàng tinh thông nhạc cụ, lấy đàn làm vũ khí, vì vậy Thiên Quân sắc phong nàng lên chức Thượng Thần. Tính cách nhẹ nhàng tựa như suối, nụ cười duyên dáng như hoa sen, bất quá nàng lại không biết nấu ăn… Nơi ở của nàng là Kim Vân Các.

Nàng tinh thông nhạc cụ, lấy đàn làm vũ khí, vì vậy Thiên Quân sắc phong nàng lên chức Thượng Thần. Tính cách nhẹ nhàng tựa như suối, nụ cười duyên dáng như hoa sen, bất quá nàng lại không biết nấu ăn… Nơi ở của nàng là Kim Vân Các.

Quân Sư – Đường Song Tử

Chàng thông minh, lanh lợi, là con trai của Thừa Tướng, quyền cao đức trọng, được Thiên Quân yêu quý mà phong làm Quân Sư. Tính chàng ung dung, tự tại, không thích gò bó, lại võ nghệ cao siêu. Quả là một nhân tài hiếm gặp. Nơi ở của chàng là Tử Nhật Các.

Chàng thông minh, lanh lợi, là con trai của Thừa Tướng, quyền cao đức trọng, được Thiên Quân yêu quý mà phong làm Quân Sư. Tính chàng ung dung, tự tại, không thích gò bó, lại võ nghệ cao siêu. Quả là một nhân tài hiếm gặp. Nơi ở của chàng là Tử Nhật Các.

Phàm nhân tu tiên – Lăng Cự Giải

Nàng dung mạo tựa như hoa, từ nhỏ suýt chết bởi Hoàng Hậu, may mà được Song Tử cứu giúp liền nhận chàng là sư phụ. Tính tình hiền lành, nhút nhát, đặc biệt nấu ăn rất ngon nên luôn bị Kim Ngưu dụ dỗ, là tỷ muội tốt với Kim Ngưu Thượng Thần. Nơi ở của nàng và Song Ngư là Nhược Đình Các.

Nàng dung mạo tựa như hoa, từ nhỏ suýt chết bởi Hoàng Hậu, may mà được Song Tử cứu giúp liền nhận chàng là sư phụ. Tính tình hiền lành, nhút nhát, đặc biệt nấu ăn rất ngon nên luôn bị Kim Ngưu dụ dỗ, là tỷ muội tốt với Kim Ngưu Thượng Thần. Nơi ở của nàng và Song Ngư là Nhược Đình Các.

Nữ Vương Thanh Điện – Hồ Sư Tử

Nàng là con hồ ly tu tiên, hiện đang ở trên thiên giới. Tính nàng từ nhỏ đã hiếu động, nghịch ngợm nên luôn bị nghĩa phụ – Mạc Phong Thượng Thần, la mắng, thậm chí còn bị đánh đòn. Vô ưu, vô lo, nơi ở là Thiên Sư Các.

Đế Quân – Vương Xử Nữ

Chàng tinh thông võ nghệ từ nhỏ, cũng là người giúp thần dân bách tính thoát khỏi khổ cực, làm Thiên Quân vô cùng nể phục mà ban cho chức Đế Quân. Bất quá chàng là người lạnh lùng, không màng thế sự, thích sự yên tĩnh. Nơi ở là Xử Ninh Các.

Thái Tử – Lãnh Huyết Thiên Bình

Chàng là người kế vị, văn võ song toàn lại công tư phân minh khiến nhân dân bách tính yêu mến. Vì vậy, Thiên Quân đã phong cho chàng chức Thái Tử. Là người suy nghĩ thấu đáo, thông minh. Huynh đệ kết nghĩa của Song Tử. Nơi ở là Bình Kỳ Các.

Công Chúa – Lãnh Huyết Thiên Yết

Nàng khí chất hơn người, là tuyệt thế giai nhân, nhưng lại khá lạnh lùng, bất quá ai cũng yêu quý nàng. Về sau nàng lập nhiều chiến công hiển hách mà lên chức Thượng Thần. Là tỷ muội tốt của Sư Tử.

Nàng khí chất hơn người, là tuyệt thế giai nhân, nhưng lại khá lạnh lùng, bất quá ai cũng yêu quý nàng. Về sau nàng lập nhiều chiến công hiển hách mà lên chức Thượng Thần. Là tỷ muội tốt của Sư Tử.

Chiến Thần – Mạc Nhân Mã

Ngoài Bạch Dương Chiến Thần còn có Nhân Mã Chiến Thần, chàng nổi tiếng anh dũng, thiện chiến lại tốt bụng, không câu nệ tiểu tiết nên được mọi người yêu quý. Nơi ở của chàng là Mạc Nhân Các.

Thượng Thần – Triệu Ma Kết

Nàng tuy là con gái nhưng lại vô cùng thông minh, giỏi võ nghệ, chí khí không thua kém nam nhân là bao, tư chất hơn người, xinh đẹp tuyệt trần. Lập nhiều chiến công mà lên chức Thượng Thần. Nơi ở Ma Diệp Các.

Nàng tuy là con gái nhưng lại vô cùng thông minh, giỏi võ nghệ, chí khí không thua kém nam nhân là bao, tư chất hơn người, xinh đẹp tuyệt trần. Lập nhiều chiến công mà lên chức Thượng Thần. Nơi ở Ma Diệp Các.

Thượng Thần – Triệu Bảo Bình

Nàng là người có chí lớn, được nhân dân cũng như Thiên Quân sủng ái mà lên chức Tôn Thần. Chuyên đi hàng yêu phục ma, tính tình cổ quái. Nơi ở Bảo Lục Các.

Tôn Thần – Hồ Song Ngư

Chàng làm nghề lương y. Tính tình ôn nhu như nước, tốt bụng, khí chất phi phàm, tinh thông võ nghệ, được Thiên Quân ban cho chức vị cao quý – Tôn Thần. Nơi ở Nhược Đình Các.

oOo

Tạm thời là thi xong ta sẽ cố gắng ra chap của truyện này😉

#An_Nhược_Hàn

12 Chom Sao Thien Than Va Ac Quy Chap 2

12 Chom Sao Thien Than Va Ac Quy Chap 2

Trái ngược với Thánh Địa của Thiên Thần thì vùng đất Hắc Ám lại là ” Thiên Đường” của Ác Quỷ. Những rừng cây tồn tại trong bóng đêm bao trùm, những bông hoa héo sắc và thứ duy nhất tồn tại được là những bông hoa hồng đen. Nơi đâu cũng là màu đen u ám và tối tắm. Những chiếc đèn leo lét trên những chiếc cột treo đầu lâu. Và nơi đây luôn đầy dãy những con dơi, chúng thường kêu ” Kéc..kéc…” mỗi khi có tiếng động, hay những con chó ba đầu lồng lộn nên khi chúng nhìn thấy gì đấy. Còn những bộ xác không ngừng chuyển động, những cái đầu đứt gần nửa luôn lắc bên nay sang bên kia, chúng nhìn với đôi mắt lồi thấy hắn cả con ngươi. Đó chỉ là một phần của vùng đất Hắc Ám. Lâu đài Hắc Ám nơi ” Hoàng Tử” đang say ngủ cả ngàn năm đang yên giấc. Những màng nhện chằng chịt, những dàn hoa hồng đen leo kín cả cửa ra vào. Và nơi này đang chứa đựng những con quý mới, những kẻ làm nên trang lịch sử mới cho vùng đất lời nguyền này. ” Hehe, không ngờ vị vua của chúng ta lại ở một mình trong tòa lâu đài to lớn như vậy…” Hắn la lên vui sướng ” Nhìn kia, tuyệt quá, toàn hoa hồng đen…” ” Ngươi không thể im đi được à?” Chàng trai với mái tóc vàng hét lên, tất cả chìm trong im lặng . ” Xử Nữ, ngươi không cần tức giận vậy đâu, cứ để Song Tử vui mừng đi…Chào đón vị vua của chúng ta thức tỉnh…” Xử Nữ, quay mặt đi không nói lời nào nữa. ” Á, đau quá!” Giọng nói nhỏ bé làm tiêu đi cái im lặng ngột ngạt. ” Song Ngư, người thật hậu đậu!” ” Tôi…xin lỗi, Bảo Bình!” Song Ngư sợ hãi co người lại, bước lùi ra xa. Nơi đây bao quanh là dây hoa hồng đen, mỗi chiếc gai đều chứa chất độc chết người. Xử Nữ đưa tay lên, đồng loạt tất cả dãy hoa hồng đều lụi tan thành cát bụi, để lại đằng sau là chiếc cổng sắt to lừng lững. Hắn lùi lại, nhìn vào bàn tay mình rồi lại chìm trong yên lặng. ” Đi lối này!” Bảo Bình – anh chàng với mái tóc bạch kim xinh đẹp, gương mặt lanh tanh không chút biểu cảm, đôi mắt màu hổ phách quyến rũ. Tất cả đều đi theo, họ đi qua từng ngõ ngách trong tòa lâu đài, tất cả như mờ ảo với vài chiếc đèn dầu nhỏ. Đi qua biết bao nhiêu cánh cửa, những căn phòng trống rỗng đầy bụi và màng nhện. Những con dơi treo ngược mắt lóe sáng khi nhìn thấy họ rồi lũ lượt bay đi. Chúng kêu ngập không gian, chúng vui sướng hay hoảng sợ. Những con dơi kia đã chờ đợi cả mấy trăm năm qua, chờ đến một ngày có kẻ xuất hiện để xua đuổi chúng và tìm thấy một kẻ đang chìm trong giấc ngủ ngàn năm. ” Đến nơi chưa vậy? Chán qua đi…!” Song Tử mặt xị xuống không ngừng càu nhàu. ” Ngươi còn nói nữa ta ném ngươi xuống kia chết luôn đấy!” Xử Nữ nhìn với con mắt hình viên đạn đầy sát khí chĩa về Song Tử. Còn Song Ngư bé nhỏ luôn lủi thủi đi một mình, cô bé không ngừng run lên vì sợ hãi, cái lạnh lẽo đến gai người của nơi đây. ” Đến rồi!” Bảo Bình đột nhiên dừng lại trước cánh cửa lớn. Kẻ đó tiến lại gần, dùng một ngón tay đẩy cánh cửa ra, tất cả dường như sáng bừng lên. Tất cả cánh cửa mở toang, cùng hương thơm kì lạ từ căn phòng. ” Cả ngàn năm mà vẫn sạch sẽ dữ!” Song Tử thốt lên đầy ngạc nhiên, hắn bước vào đầu tiên và…” Rặc..Ầm” Song Tử đã bị rơi xuống hố : ” Úi cha ơi, kéo ta lên cái, đau chết mất…!!!” ” Mặc kệ hắn đi!” Xử Nữ nói rồi bước tiếp. Và chỉ còn lại Song Tử:” Ê, bọn bây kéo ta nào…Ê…Lũ điếc kia…!” Họ tiến gần đến chiếc vòng tròn ma thuật, cơ thể của người thanh niên bị cắm một thanh giáo chữ thập đã bám dích đầy bụi. ” Rốt cuộc ta cũng đã chờ được tới ngày này, vị Vua xinh đẹp của chúng ta…!” Bảo Bình kéo Song Ngư lại gần và nói: ” Ngươi hãy rút cây giáo đó ra!” Song Ngư bối rối và sợ hãi, cơ thể cô vẫn run lẩy bẩy. ” Mau lên! Hãy nhớ ngươi là do ta mua về, ta nói gì ngươi cũng phải làm!” Bảo Bình giận dữ gào lên. Bàn chân nhỏ bé run sợ, tiểu Ngư bước từng bước lại gần phía vòng tròn. Khi chạm vào cơ thể, cô như bị điện giật càng vào sâu lại càng đau. Nước mắt cô tuôn rơi, cắn chặt môi chịu đựng. ” Hự…nó chắc quá!” Song ngư chạm vào cây thánh cố gắng rút mà không được. Đột nhiên, ” kẻ đó” lao tới phía Song Ngư:” Lũ các ngươi ta tới đây!”Song Tử hét lên. ” A…a…Á…” Sức bay quá mạnh hắn khiến Song Ngư cùng cây giáo bay lộn vài vòng luôn. Còn hắn…” Xẹt…xẹt…”,” Hô…hơ…ha…AAAAA….” Song tử bị giật cháy đen thui:” chúng tôi mái tóc nâu óng mượt của ta…khuôn mặt mĩ miều của ta…hu..hưc” Ngỏe luôn. ” Hắn thật ngu ngốc!” Bảo Bình phán và Xử Nữ gật đầu lia lịa. Đột nhiên trời đất rung chuyển, tất cả sắc khí đen ùa về tụ tập tại người thanh niên kia. Lốc xoáy bao trùm lấy thân thế đó.Song Ngư và Song Tử sợ hãi ôm lấy nhau. Càng lúc càng mạnh, như hố đen muốn nuốt chửng tất cả. Những bức tường bị phá nát, cây cối ngoài kia bị cuốn theo. Mọi thứ như không thể trụ vững cho tới khi nó ngừng hẳn. Và khi kẻ sặc màu đen kia đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu dần hé mở sau hàng mi dài cùng mái tóc đen óng. Hắn không nói gì, hắn nhìn trông vô thức, đôi mắt không loé lên những tia sáng của sự sống. Cái dáng cao gầy chìm trong tấm áo vải đen tối, rách nát và cũ kĩ. Những cái bóng đen tụ tập dưới chân hắn, bàn tay động đậy như tiếng khớp nối kêu rắc… rắc… Hắn bắt đầu hít đều, tiếng thở mạnh dần, căng tràn lồng ngực, khí đen đột nhiên biến mất. Cả căn phòng chợt sáng bừng ánh lửa đỏ hồng. “Ngài đã quay trở lại với thế giới này rồi, vị chúa tể của bóng đêm!” ” Ngươi là ai?” chiếc miệng khẽ rung lên, âm thanh như vang vọng mãi trong đầu. ” Thần là bầy tôi trung thành của ngài, Ma Kết!” Hắn quỳ xuống, hôn lên đôi tay vị vua của hắn tỏ lòng kính trọng. Bóng đêm như reo mừng sự trở lại của hắn. Cả khu rừng như rít lên những tiếng rùng rợn, những con dơi bay loạn xạ, những thây ma múa may điên cuồng. Những kẻ vuisướng vì đã phải đợi quá lâu cho sự hồi sinh của vị Vua này. Một vị vua đã từng chìm trog quá khứ lại bắt đầu trỗi dậy từ trong bóng đêm. Hắn lặng lẽ như một bóng ma rồi lại gây nỗi sợ kinh hoàng cho mọi con người.

12 Chom Sao Das Fruehlingserwachen Cu Giai X Thien Yet Story 1 Toan Kho Nhung Tao De Da I Lam 1

Ngày 2/11/20xx.Tôi đã gặp một người đặc biệt.

_____________________ 1. Vật Lý se duyên. Chẳng phải là một ngày có cái nắng chói chang, thời tiết thuận lợi mà nam nữ chính hay gặp nhau, vì cuộc gặp mặt của họ không phải ở trong một cuốn ngôn tình . Đó là một cuốn nhật ký thanh xuân mà ai cũng có. Hôm ấy là một ngày lạnh, cái thời tiết lạnh đặc trưng của thành phố A. Gió lùa làm mái tóc ngang lưng của cô rối lên. Cô cũng chả quan tâm lắm vì cô đã buộc gọn lên rồi, rối cũng chả sao. Ngồi trên chiếc xe máy, cô cùng cha mình đi qua mấy con phố. Mất gần hai mươi phút để băng qua mấy cây số. Năm nay cô vừa vào cấp ba, lớp mười làm con người ta ngỡ ngàng khó để thích ứng trong thời gian ngắn. Đã qua hai tháng kể từ khi tựu trường, cô đã dự định chọn khối B để phấn đấu nhưng môn Lý quá khó để đủ điểm. Muốn cải thiện điểm số thật nhanh nên cô nhanh chóng đi hỏi khắp lớp. Mà cũng chẳng cần phải khắp lớp thì nhờ hai đứa con trai ngồi bàn sau cô đã giới thiệu thầy dạy Lý mà hai chúng nó theo học. Cô không chần chừ mà hỏi luôn địa chỉ kèm theo lịch học. Học với người quen vẫn tốt hơn là cô đơn một mình giữa bao nhiêu người. Đó chính là nguyên nhân cô đang phải đi hỏi đường giữa cái thời tiết này. Cũng may là nó chẳng khó tìm lắm, chỉ vài phút sau cô đã tìm đến đúng nơi. Đó là một căn nhà nhỏ cách ngõ tầm 50m, sân tràn ngập một màu xanh của cây cỏ. Trang trí rất đơn giản, có lẽ vì lúc đó trời cũng đã tối nên cô chẳng cảm nhận được bao nhiêu vẻ đẹp của sân vườn. Cô lễ phép chào thầy, thầy Đông là cái tên người ta thường dùng để gọi thầy. Thầy Đông đã sắp đến cái tuổi phải về hưu, có thể coi là người có kinh nghiệm nhiều năm trong nghề. Cô đến hơi sớm nên trong phòng chẳng có ai cả, rất nhanh cô ngồi vào bàn cuối. Vì kiểu gì những bàn trên đã có người ngồi hết rồi. Phòng học nhỏ chỉ tầm hai mươi người, những chiếc bàn lớn được kê san sát nhau. Thầy Đông đi vào phía trong tiếp tục bữa tối cùng với gia đình. Vài phút sau, cánh cửa phòng học được mở ra, là Bạch Dương một trong hai đứa con trai ngồi ngay sau cô ở trên lớp. “Ủa sao tìm hay vậy? Tưởng thằng Dương dẫn mày đi.” Ma Kết vừa đặt chiếc cặp lên bàn đầu vừa lầm bầm nói. Tên con trai lầm lỳ này cô đã quen biết cũng đã lâu khi đi học đội tuyển hồi cấp hai nhưng lên cấp ba cô mới thân quen thân vì ngồi gần nhau. “Nó đi còn trễ hơn tao.” cô cười đáp. “Cũng đúng, nó đi sớm hơn tao mới là chuyện lạ.” Ma Kết giả làm người thông thái vuốt vuốt cái cằm. Cạch… Cánh cửa lại được mở ra… Một chàng trai cao tầm hơn một mét bảy bước vào, đó là Bạch Dương. “Giải, mày tìm nhà hay vậy?” “Quá khen, ngại quá nè.” Cự Giải đưa tay miệng bắt chước mấy quý tộc cười khinh thời xưa. Bàn đầu khá rộng đủ cho bốn đứa ngồi. Cô lên bàn này ngồi là chiếm chỗ của một bạn khác, ngặt một cái là bạn ấy là học sinh kia bị cận nặng. Cô không thể làm chuyện có lỗi như vậy được mà thầy Đông không cho phép một bàn có bốn người ngồi vì ở sau còn dư mấy bàn. “Hay để tao xuống thay?” Bạch Dương đề nghị nghe có vẻ là ga lăng thế thôi chứ bụng nó đang nghĩ gì thì ai cũng biết. Cậu ta chỉ đơn giản là sợ ngồi bàn đầu dễ bị gọi hỏi bài và đặc biệt con sâu ngủ như Bạch Dương không thể nào ngồi bàn đầu rồi. “Không được, cậu ngồi đó cho tôi để Cự Giải xuống đi, cậu xuống đó ngủ thì sao hả?” Thầy Đông giữ người Bạch Dương lại. “Thầy… thầy phải tin tưởng em chứ. Gần đây em đã rất rất chăm chỉ không còn ngủ trong giờ học nữa, thầy cứ thử hỏi Kết xem trên lớp em như thế nào” Bạch Dương mồm mép nhanh nhẹn, mắt cứ nháy liên hồi ra hiệu cho Ma Kết. Ma Kết cười cười đáp lại: “Ngồi bàn đầu đi mày.” Bạch Dương không biết nói gì hơn khi tên bạn thân lại phản bội mình. Nhưng bây giờ cậu có thể làm gì sao, Bach Dương tự hứa với lòng tự tôn của mình là cậu sẽ trả thù. Cự Giải xách chiếc cặp xuống bàn sau, một mình một bàn cảm thấy thật trống trãi. Cô đột nhiên lại nghĩ đến một tương lai đơn độc ngồi chiếc bàn này. Chán thật… Cạch… từ phía sau một cậu nam sinh đi vào lớp. Cậu bước tới bàn cô đang ngồi đặt chiếc cặp xuống lễ phép chào thầy. “Yết, học sinh mới nhờ trò đấy!” Thầy Đông đáp lại lời chào của Thiên Yết rồi nói. Bạch Dương chưa hết tức vẫn quay xuống trêu chọc Thiên Yết: “Giải của tụi tao nhờ vào mày.”  Ma Kết vui vẻ: “Đúng vậy. ” Bạch Dương đối tốt với Cự Giải vì cậu và coi quen nhau cũng đã lâu còn tên Ma Kết kia lại vì cô chính là bạn thân với crush của cậu. Tên mưu mô này lúc đầu tiếp cận cô là vì lý do này, sau thân với cô chính là cảm thấy cô rất tốt với bạn bè, tính cách còn rất tốt nữa đương nhiên là sau crush của cậu. Thiên Yết cười ngây ngô, tỏ vẻ đầy khó hiểu: “Ai của bọn mày cơ? ” Bạch Dương chỉ tay về phía cô: “Cự Giải học sinh mới.”  Thiên Yết chán nản nhìn cô, cậu ta có thành tích khá tốt nên đã dự đoán được học sinh mới nếu có gì chưa hiểu sẽ do cậu kèm cặp. Nghe ba chữ ” học sinh mới” cậu lại chuẩn bị tinh thần để làm gia sư không công mặc dù cậu chẳng muốn. “Thôi tập trung hôm nay chúng ta học bài mới. ” Thầy Đông lấy từ hộp ra một cây phấn màu đỏ viết lên bảng tiêu đề bài học. Lần lượt giảng từng đơn vị kiến thức từ dễ đến khó, bụi phấn rơi đều trên sàn. Lớp học chỉ có năm học sinh nên việc hỏi bài từng người là chuyện đương nhiên và với tư cách là học sinh mới Cự Giải được gọi đầu tiên, vì câu hỏi dễ nên cô có thể trả lời được. Nhưng mấy câu sau có một số kiến thức của các bài trước nên cô không thể trả lời đúng hết được. Quả thật đúng như lời của Ma Kết và Bạch Dương nói thầy Đông dạy thật dễ hiểu, người kém như cô còn hiểu được phần cơ bản của bài học. Kết thúc một tiếng rưỡi lao động trí óc có hiệu quả, thầy Đông gọi Cự Giải và Thiên Yết ở lại mục đích là để trao đổi với nhau về cách học và về cách truyền đạt lại. “Hai đứa có Facebook chứ? ” “Có ạ” cô lên tiếng. Cô là một đứa nghiện mạng xã hội nên chắc chắn Facebook là một thứ khó thể thiếu trong cuộc sống. “Em cũng có. ” Cậu vẫn nói với giọng nói chán nản của mình. Thầy Đông nói: “Vậy kết bạn để trao đổi bài dễ hơn. ” Cô cũng gật đầu lấy điện thoại ra, cậu cũng nhận lấy nhấp vào biểu tượng của ứng dụng rồi gõ vào thanh tìm kiếm hai chữ Thiên Yết. Cái tên của cậu rất đặc biệt nên kết quả đầu tiên chính là cậu, cậu nhấn vào nút kết bạn rồi đưa lại cho cô. “Cảm ơn.” Cậu lịch sự rồi bước đi ra truớc sau khi chào thầy Đông. Cô cũng tiếp buớc mà đi ra thay đôi giày đã nhiễm khí lạnh vào. _______ Cô nằm lên giường, lấy chiếc chăn bông đắp lên người tay cầm điện thoại. [Thiên Yết đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn]. Dòng thông báo hiện lên, cô vào trang cá nhân của cậu. Nhạt nhẽo là từ mô tả đúng nhất, chỉ có một bài đăng khi cậu cập nhật ảnh đại diện đã cách đây hai năm trước. Cậu trong ảnh đang cầm chiếc huy chương vàng chói, có lẽ là cậu tham gia hội khỏe. Có thể thấy cậu cực kỳ giỏi thể thao. Cậu bây giờ đã cao hơn lúc đó rất nhiều, thân hình cũng đã cân đối hơn trước. Nhìn ngắm trang cá nhân một chút rồi cô nhấn vào biểu tượng nhắn tin. Cô chọn một nhãn dán “Hello” gửi đến cậu. Ngay lập tức đã có tin nhắn đáp lại “Chào” ngắn gọn súc tích. Sau đó là một tin nhắn đến từ cậu. [Thiên Yết]: “Cậu muốn học ở đâu?” Cự Giải nhìn lên trần nhà màu nâu của gỗ ngẫm nghĩ những chỗ thường yên tĩnh phù hợp cho công việc học tập. Chắc chỉ có thư viện với quán cà phê nhỉ? [Giải Giải]: “Cà phê hay thư viện đều được, cậu thì sao.” Cô suýt nữa đã gõ nhầm chữ “cậu” thành “mày”. Xưng hô với bạn cô toàn thế nhưng người này cô mới quen chưa đầy ba tiếng hơn nữa còn sẽ giúp cô trong việc học hành nữa nên phải gây ấn tượng tốt. [Thiên Yết]: “Cà phê đi.”[Thiên Yết]: “Chiều mai tớ tới trường đón cậu được không?” Tới thẳng trường cô sao, có cần khoa trương vậy không? Dù gì thì cũng chẳng biết chạy xe nếu cậu không đón thì cô phải lết bộ. Thôi cô đồng ý vậy… mặc dù hơi ngại nhưng có một động lực nào đó thôi thúc cô. [Giải Giải]: “Được! Mai hẹn cậu 3h trước cổng nha.” Thiên Yết đã xem tin nhắn cậu không phản hồi nữa. Cự Giải cũng lấy tập sách ra lầm bầm học thuộc. Trời hôm nay không một gợn mây, thấp thoáng mấy ngôi sao với anh sáng yếu ớt bình thường như mọi ngày. Gió lạnh thổi quanh đây, cây cối dao động đung đưa theo chiều gió. Cánh cửa của nhiều nhà đã đóng chặt lại vang vọng tiếng của máy sưởi. Hai trái tim nào đó cũng đã rung động rồi, có lẽ là vì nụ cười của đối phương, cũng có thể là đơn giản vì sự xuất hiện của đối phương đã làm thay đổi quỹ đạo cuộc sống của họ. Lịch học của hai trường khác nhau nên từ sáng sớm Thiên Yết đã để lại một tin nhắn. [Thiên Yết]: “Số điện thoại của tớ xxxxxxxxxx” Cự Giải sao chép lại dòng số rồi lưu vào danh bạ. Cô cũng đã thức dậy từ sáng sớm vì cái động lực kỳ lạ kia mặc dù tám giờ sáng cô mới vào lớp. Cô dậy sớm vậy cũng chẳng có nhiều chuyện để làm nên cô đi bộ đến trường sớm một chút. Sớm ở đây là gần một tiếng so với bình thường. Ba mẹ cô ngạc nhiên lắm nhưng chắc là cô có kèo đi chơi hay ăn sáng với mấy đứa trong lớp. Thức dậy sớm là một thói quen tốt, bình thường đứa con gái cưng của họ lúc nào cũng sát giờ vào lớp mới bước chân vào cổng trường, dù bị la cũng sẽ không chịu dậy sớm.  ”Hay nó yêu đương nhỉ?” Câu hỏi đột nhiên xẹt qua đầu của ba mẹ Cự Giải. Con gái cưng của họ cũng thuộc dạng xinh xắn nên có bạn nam theo đuổi cũng không có gì lạ. Nhưng còn chuyện yêu đương thì chắc Cự Giải không hẹn hò sớm như vậy đâu, con gái mình thì ba mẹ Cự rõ nhất. Chắc là vậy… ____________________

Khi dạy cô ấy tôi chọn quán cà phê là vì tôi không thích không khí nghiêm túc ở thư viện nhưng phần lớn khi tôi vào Facebook của cô ấy thì thấy Giải rất thích mấy món ngọt và thích không gian thoải mái như quán cà phê.

Ngày hôm ấy, thế giới của tôi chỉ còn cô ấy và những người không phải cô ấy.

Cự Giải:

Thiên Yết:

(cre ảnh: pinterest)

Thien Duyen Cua Thien Yet Fanfic Part 20 Luan Hoi

Thien Duyen Cua Thien Yet Fanfic Part 20 Luan Hoi

Nam Dương Cung . . . Dương quang lười biếng trườn mình trên đỉnh Nam Dương Cung, trong đình viện, Ma Kết ngồi vắt vẻo trên tay vịn hành lang, tà áo phiêu phiêu, thân ảnh cô tịch hoàn toàn tách biệt khỏi cảnh sắc nhu hòa trước mắt. “Tứ ca, việc này cho đến giờ có bao nhiêu người biết?” Xử Nữ lên tiếng sau 1 hồi cân nhắc. “Không nhiều lắm” “Muội nghĩ. . . Việc này trước đừng để bọn lão đại biết!” Nàng không thể tưởng được đám Bạch Dương, Song Tử biết được sự thật này sẽ nháo đến tai Thiên Đế thì chuyện sẽ phức tạp đến mức nào. “Vậy muội định dẫn hồn đi luân hồi thế nào nếu không có lão Tam?” Ma Kết xoay túi thơm trên tay “Phong Thần thì thế nào?” Xử Nữ hỏi. Nghe vậy, Ma Kết nheo nheo đôi mắt hẹp dài, tựa tiếu phi tiếu “Với tính cách của nha đầu kia, muội nghĩ nó sẽ đồng ý để vị đại tiên này nhúng tay vào vận mệnh lần thứ hai?” “Lại chẳng đến lượt a đầu đó lên tiếng phản đối” Xử Nữ tinh quái đáp lại, đoạn nói “Tứ ca, huynh thật sự muốn đẩy việc này cho . . . người đó?” Ma Kết khẽ nhấc môi bạc “Cầu còn chẳng được” “Tứ ca, huynh qua cầu rút ván cũng không sợ Bát muội sẽ ám toán mình?” Xử Nữ cười lớn “Cái túi thơm này có thể đến tay huynh, ý tứ của Bát muội, người thông minh như huynh lẽ nào không nhận ra?” Thấy Ma Kết không nói, Xử Nữ lại càng thêm trào phúng “Bát muội thách cưới cũng quá lớn rồi haha” “Nghe nói dạo này Đồng Nữ Cung thường hay có những cơn mưa nhỏ đến hay đi đều vội vã” Ma Kết ẩn ý nhìn Xử Nữ một cái, đoạn lại nhoẻn miệng cười vô cùng rạng rỡ, giọng điệu quan tâm nói “Lục muội, mấy thứ bát quái trong Đồng Nữ Cung cũng quá nhiều rồi” “Muội biết rồi!!!” Xử Nữ hung hăng giật túi thơm trên tay Ma Kết. Con người này, mới nói 2 câu đã trực tính kế người khác! Nàng biết ngay từ đầu rằng cái người này không có việc gì thì làm gì tìm đến nàng, âm mưu quá âm mưu!!! Xử Nữ hậm hực định phất áo rời đi chợt quay lại phóng cái nhìn giảo hoạt về phía Ma Kết, đoạn lại cười ám muội quay đi. Chầm chậm vừa đi vừa nghêu ngao “Điều điều Khiên Ngưu tinh, kiểu kiểu Hà Hán nữ.Tiêm tiêm trạc tổ thủ, trát trát lộng ky trữ.Chung nhật bất thành chương, khấp thế linh như vũ.Hà Hán thanh thả thiển, tương khứ phục ki hứa ?Doanh doanh nhất thủy gian, mạch mạch bất đắc ngữ” Người đi đã xa còn người ở lại mặt mũi dầy đặc hắc tuyến, giọng đọc bình thản thanh thanh vẫn vang mãi câu cuối “Doanh doanh nhất thủy gian, mạch mạch bất đắc ngữ” Doanh doanh nhất thủy gian, mạch mạch bất đắc ngữ. . . Doanh doanh . . . Người xưa oán trách Thiên Đế chia cắt uyên ương mà nào có biết người thật sự chia sông cắt núi là chàng, người đoạt đi nàng cũng là chàng . . . “Tứ hoàng tử! Tứ hoàng tử?” “Hử?” Ma Kết mơ hồ nhìn nụ cười rạng rỡ như đóa hướng dương đơn thuần trước mặt “Tam hoàng tử đang tìm người” Thiên Cầm khẽ thỏ thẻ, dựa bằng việc bấy lâu nay đi theo Bát công chúa thì biểu tình của người nam nhân này hiện tại chính là đang dán 5 chữ “Muốn chết thì đến đây!” “Ngươi có từng hối hận không?” “H . . hả? Cái gì hối hận?” “Không có việc gì” Ma Kết khẽ thở dài, chỉnh trang lại y phục tính rời đi, đoạn nhíu mày dừng lại nhìn Thiên Cầm khiến nàng càng trở nên hoảng hốt “Cái . . cái đó, Tứ hoàng tử có gì phân phó?” “Ngươi có phải là tiên đồng ở Nam Dương Cung không?” “Không” Thiên Cầm ngây ngốc lắc đầu “Ngươi đến giúp việc?” “Không” Ngu ngốc lắc đầu “Vậy ngươi tối ngày chạy tới chạy lui làm đủ việc để làm gì?” “Cái này . . . ” Đại gia à, ngài lên cơn cũng phải báo trước cho ta 1 tiếng để lấy tinh thần chuẩn bị chịu trận chứ!!! Trông thấy bộ dạng nàng không thể ngu ngốc hơn nữa, Ma Kết vui vẻ phất áo rời đi, bỏ lại 1 tiểu nha đầu vẫn mơ màng không hiểu bản thân mình dẫm phải cái đuôi nào của hắn. ************** Vũ Thần Cung . . . “Ôn Thần! Ngươi mau lăn ra đây cho bổn cung!!” Cánh cửa Vũ Thần Cung bị đạp mạnh, 1 đám tiên đồng nhìn thấy thân ảnh tử y tiên tử hừng hực lửa giận như muốn thiêu trụi cả tiền viện thì chạy toán loạn, nhoắng cái đã không còn một bóng. Cùng lúc đó từ trong tiền viện chạy ra một nam tử vận thanh y tao nhã, dung mạo tuyệt thế, y hưng phấn dang rộng 2 tay tính nhào đến bên nàng nhưng giữa đường bị một cước đá bay thẳng trở vào trong điện. Nam nhân nọ nằm sõng soài trên sàn, ai oán lên tiếng “Đại tổ tông ~ nàng không thể cứ mỗi khi sinh khí lại tìm ta để chà đạp như vậy được. Bổn đại tiên ta dù có nhăn nhó méo mó ra sao cũng là Vũ Thần đại tiên, là thượng tiên trong thượng tiên, là một trong Tứ Thần Đại Hộ Pháp của Thiên Giới, nàng phải nghĩ cho tôn nghiêm cùng thể diện của ta chứ!” Thấy vị tử y kia nheo mắt nhìn mình, đoạn y lại dang rộng tư chi ra rồi oanh liệt nói “Đến! Mau đến chà đạp ta thêm một chút nữa!! Thân xác này dâng cho nàng, Đại tổ tông ~ mời ngài tùy tâm sở dục à không, xin ngài hãy đến thị tẩm ta đi!” Xử Nữ chẳng buồn để mắt đến y, nàng sải chân bước đến tràng kỉ, đi qua “cầu thị tẩm” cũng không tránh mà điềm nhiên giẫm lên khiến người bên dưới lại được thể gào khóc “Đại tổ tông ~ nếu nàng dám hạ cước xuống thêm một lần nữa thì nàng phải chịu trách nhiệm với tính phúc của ta đời đời kiếp kiếp!!” “Im miệng! Dâng trà!” “Lập tức có trà!” Nam nhân nọ lập tức chấp hành quân lệnh, nhanh chóng tìm hộ trà lại bận rộn châm trà. Đoạn, y xum xoe ôm chén trà đặt xuống bàn “Lão bà ~ là kẻ to gan lớn mật nào khiến nàng tức giận? Ta lập tức đi tìm kẻ đó bái sư!” “Hạ Vũ! Ngươi lén lén lút lút ra vào Đồng Nữ Cung là có ý đồ gì?” Lời vừa dứt, liền tặng thêm cho y 1 cước. Người dưới chân ngọ nguậy một chút, cười khổ “Chẳng phải đến chờ nàng gọi vào thị tẩm sao?” “Đã thăm dò được cái gì rồi?” “Đại tổ tông a~ nàng xem ta từng làm cái gì qua mắt được nàng không?” Vũ Thần giương ra bộ mặt vô cùng thành khẩn “Thật sự không có!” Xử Nữ ngưng mắt nhìn y một lúc lâu, ánh mắt trong veo nhìn lại nàng, nàng thu cước, thản nhiên nói “Thất lễ rồi, Vũ Thần đại tiên! Bổn cung còn có việc, ngày dài tháng rộng, tạm biệt!” Mắt thấy nàng trở mặt, mắt thấy nàng sắp rời đi, Hạ Vũ kịch liệt ôm chân nàng “Ta sai! Ta sai rồi! Dối đại tổ tông là cái sai thứ nhất! Gạt lão bà là cái sai thứ hai! Không thành khẩn là cái sai thứ ba!! Ta tình nguyện khai báo, nửa chữ tuyệt không giấu diếm! Nương tử ~ đừng phán ta tử hình ~~ bốn ngàn năm xa cách, nàng còn định đi nữa? Ta vì nàng phải chịu cảnh giường đơn lẻ bóng thủ tiết bốn ngàn năm rồi, còn chưa đủ trung trinh?!!” “Thành thật khai báo” Người đối diện xoa nhẹ sau gáy, tựa tiếu phi tiếu, “Bán đứng huynh đệ là chuyện xấu, nàng cố ý làm khó ta sao?” Xử Nữ cười lạnh không nói, còn khoanh tay không nhìn y. Hạ Vũ cam chịu thở dài, thấp giọng nói, “Lão Tứ cho rằng Bát công chúa chỉ giả chết, công chúa của Thiên Giới sao có chết một cách nhạt nhẽo như vậy được, lão Nhị không tỉnh táo nhưng người ngoài sao có thể không tìm ra sơ hở được! Do vậy . . . do vậy . . .” “Mỹ nam kế?” Nàng cười đến vân đạm phong thanh Hạ Vũ cũng cười, y giơ tay vén gọn lọn tóc giúp nàng. Nụ cười trên môi y chưa kịp tắt đã vội vã trở nên méo mó. Cuộc đời Vũ Thần trước vì nữ nhân này mà tôn nghiêm mất hết, sau lại vì nữ nhân này mà bán bạn cầu sắc, kế đến lại vì nữ nhân này lừa huynh dối đệ, sau cùng vẫn vì nữ nhân này mà phải đau khổ đi gặp Yến Diên thu xếp cho một linh hồn bị khuyết được chuyển thế. Tất nhiên là y cũng chẳng biết cái linh hồn khiếm khuyết kia là Bát Công chúa của Thiên Giới. *** Cứ như vậy linh hồn của Thiên Yết được trao tay từ người này đến người khác, cuối cùng đã thuận lợi được đích thân Yến Diên dẫn vào dòng luân hồi . . .