Top 10 # Xem Nhiều Nhất Chom Sao Tu Vi Mới Nhất 3/2023 # Top Like | Duhoceden.com

12 Chom Sao Ki Uc Tuoi Hoc Tro The Man S Day Su Tu Feat 11 Cung Hoang Dao

12 Chom Sao Ki Uc Tuoi Hoc Tro The Man S Day Su Tu Feat 11 Cung Hoang Dao

Nguồn: VH&TT, Ngô Thị Thùy Linh ( Hải Dương )      Nó (Sư Tử) đã mong chờ ngày này  rất nhiều, hồi hộp, phấn khởi, lo lắng và cả nóng ruột nữa… Cái ngày mà bọn con trai sẽ vô cùng ngạc nhiên, đứa nào đứa nấy mắt chữ A, mồm chữ O, xúc động đến muốn ngất luôn và chao ôi, chúng nó sẽ phải trầm trồ khen ngợi rằng: “Con gái lớp 3-1 sao mà tâm lí thế, đáng yêu thế!” Hic, nghĩ đến thôi là nó đã thấy sung sướng lắm rồi!      Vậy là “trời không phụ lòng người”, thời khắc thiêng liêng đã đến. Trống đánh báo hiệu giờ sinh hoạt vang từng hồi giòn giã (hôm nay là 1 ngày đặc biệt nên tiếng trống cũng đặc biệt không kém) và hơn thế nữa, hôm nay, bất kì thằng con trai nào của 3-1 cũng đáng yêu thế cơ!      Cả lũ con trai tinh nghịch mà chính xác hơn là 6 “ông tướng” của lớp nó được trịnh trọng ngồi vào dãy bàn giữa. Các cậu vô cùng ngạc nhiên khi thấy dòng chữ to oành trên bảng: “HAPPY THE MAN’S DAY!”. Hix, chẳng hiểu mô tê gì vậy mà các cậu cười mãn nguyện rồi vỗ tay hò hét hết cỡ.      Đợi sự cho mọi sự “bất ổn định” qua đi, nó trịnh trọng nói lớn:      - E… hèm. Con trai lớp 3-1 nghe đây. Chắc hôm nay các đấng mày râu của lớp ta ngạc nhiên lắm khi bỗng dưng lại có cái ngày quỷ gì thế.. Chả là, tại bọn con trai lớp mình hay thắc mắc tại sao có ngày 8/3 và 20/10 cho con gái, 1/6 cho trẻ con. Ấy thế đường đường là một nửa của thế giới mà lại chẳng có ngày nào dành cho con trai. Thấu hiểu được nguyện vọng cao cả ấy, các “cô nương” đây đã quyết định lấy ngày hôm nay làm ngày kỉ niệm đặc biệt cho các “boy” lớp ta.      Chưa kịp nói hết câu thì: Bụp… Bụp… Bụp. Pháo bông và bóng bay được chuẩn bị rất công phu thi nhau nổ. Lũ con trai reo hò ầm ĩ, đứa nào đứa nấy vui sướng không kể xiết. Bọn con trai xúc động ghê quá, bíu ríu tay nhau, tựa vào vai nhau nhìn lũ con gái với cái nhìn sao mà đáng yêu, dễ thương đến thế! Có đứa rút ngay điện thoại, vội vàng ghi lại những moments lầy hết sức bằng những kiểu chụp có “102”.      Tiếp theo chương trình sẽ là 1 phần độc đáo, lí thú không kém…      Ơ! Nhưng mà đạo cụ chính đâu rồi. Chết thật, lỗi kĩ thuật rồi, Bảo Bình đâu rồi không biết, làm ăn thế kia thì lỡ hết việc à? A, kia rồi. Mấy đứa con gái bê mấy cái hộp bọc giấy xanh, đỏ rõ to, lệ khệ bước vào lớp. Gớm, làm gì mà mệt nhọc với cái “hòm công đức” thế, có gì đâu mà phải huy động đến bằng đấy đứa lớp khác khênh cùng thế kia.      Đây rồi, chúng ta bắt tay ngay vào công việc chính đi thôi.       6 đấng mày râu của lớp nó theo thứ tự bốc thăm sẽ được lên quờ quạng tìm kiếm (như kiểu tam sao thất bản ý) một trong 6 món quà của cô nương nào đó đã chuẩn bị từ trước. Sau khi nhận được quà sẽ phải bóc ngay tại chỗ và đọc to lời chúc cùng tên người tặng quà. Hay và thú vị lắm đấy. Phi vụ này sẽ tạo ra scandal làm “xôn xao dư luận”.      Người may mắn đầu tiên được chọn quà là cậu Dương. Quờ quạnh mãi mới lôi lên được 1 món quà rõ là… bé.      - Bóc quà đi! – Cả lũ con trai hô to.      Chật vật mãi, hăn mới bóc được giấy gói bên ngoài. Đó là tượng 1 chú mèo con rất ngộ nghĩnh kèm theo một lời chúc thật nên thơ:      ”Chào mấy em trai,      Chị Bảo đây chúc mấy em ngày càng đẹp trai, hay ăn chóng lớn, học giỏi và phải nhớ nghe lời các chị nhiều nhiều.”      Ha ha, hóa ra là của “cô nàng” Bảo Bình à? Tụi con trai đang đau khổ vật vã, nhất là nhân vật đứng trên kia đang định nhảy lên “ngọn cỏ để tự tử”.      Cứ lần lượt như thế, từng người một lên chọn quà. Nào là thẻ nạp điện thoại của “nàng trâu” Ngưu nhi, hay của nó là lọ TRAPHA. Kế tiếp là mười 12 gói dầu gội X-Men – đàn ông đích thực (do mua 10 gói khuyến mãi thêm 2 gói ý mà), v.v..      Sau màn chia và nhận quà đầy lí thú và phần trả lời câu hỏi. Phần này cũng đặc sắc không kém. (Có quà có khác).      Nghe đây, nghe đây:      - Một người mù và một  người câm cùng đi shopping. Người câm muốn mua cái nón thì chỉ vào cái đầu, còn người mù muốn mua kem đánh răng thì chỉ cái gì?      Nhiều đứa bị sa lưới khi hồn nhiên trả lời là chỉ vào răng. Bỗng Song Ngư reo lên:      - Ôi, dễ ợt, thì người mù nói chứ còn làm gì. Mù chứ có phải câm đâu…      Bây giờ thì nhiều cậu mới vỡ lẽ, bị lừa rồi.      – Khi Beckham đá quả phạt đền từ góc bên phải, anh sẽ đá vào đâu để tỉ lệ đá vào cao nhất?       – Đá vào bóng. – Thiên Yết dửng dưng đáp lại.      Thế đấy, những câu hỏi đầy bất ngờ đã tạo nên những tràng cười tưởng chừng như vỡ tan cả phòng học. Nhiều đứa còn ngã lăn ra sàn, rúc rích y như một lũ chuột. Ai nấy đều vui vẻ và hào hứng khác thường.      Nhìn lũ con tải vui vẻ, bất ngờ cùng lũ con gái nhí nhảnh, dễ thương, nó có thể hiểu giờ đây mọi người đang thực sự hạnh phúc. Nó thấy bây giờ mọi người không còn những rào cản, ngại ngùng. Lớp nó xích lại gần nhau hơn và yêu quý nhau một cách thực sự. Không nói ra, thế nhưng nó hiểu ai cũng đang rất quý trọng và nâng niu những giờ phút này, những giờ phút được hiểu, được thông cảm và ở bên nhau. Chúng nó sẽ chẳng còn nhiều thời gian để thực hiện những trò siêu bựa, trêu ghẹo nhau, rúc rích cùng nhau ăn quà trong lớp hay tranh giành nhau quả khế, trái me,.. bởi đã học lớp 3 THPT (tương đương với lớp 12)… Nó thầm nghĩ rồi tự nhủ: “Dù có xa nhau nhưng vẫn tin rằng 3-1 sẽ luôn nhớ về nhau và kỉ niệm thì sẽ còn mãi.”      Nó ngó ra khỏi của sổ. Ngoài thềm, có ngọn gió khẽ ghé qua lớp nó, mang những ước mơ bay xa… —————————————— 17/8/2018

Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần Tu

Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần Tu

Tính Đi Xuỵt Xuỵt Để Đánh Dấu Địa Bàn Như Sư Tử Hả?​

Tiên cơ tỷ tỷ quang minh chính đại cho Bạch Tôn Giả thêm ưu đãi, để một mình ngài ăn tiên trân yến thế cũng được sao?

Sự thật chứng minh… quá được đi là đằng khác.

Cho dù những món khác trên bàn đều là món ăn nấu bằng nguyên liệu bình thường, thế nhưng dưới kĩ thuật nấu nướng cao siêu của Biệt Tuyết Tiên Cơ thì mùi vị của chúng nó cũng chẳng thua kém gì tiên trân yến. Cả Thiên Nhai Tử đạo trưởng, Ngư Kiều Kiều và Tô thị A Thập Lục đều ăn rất mĩ mãn.

Mấy người bạn thân của Tống Thư Hàng tiếp xúc với tay nghề của tiên trù lần đầu tiên, ai nấy đều cảm thấy bữa cơm này ngon đến mức ăn cả chục bát cơm cũng được, bọn họ hoàn toàn không để ý đến việc Biệt Tuyết Tiên Cơ cho Bạch Tôn Giả một mình một đãi ngộ riêng.

Bạch Tôn Giả chớp mắt hiếu kì nhìn món ăn cấp bậc tiên trù độc đáo trong tay mình, rồi lại nhìn Tống Thư Hàng,

đây là do Thư Hàng tiểu hữu cố ý sắp xếp hả?

Quả nhiên là không để cho người ta thất vọng, đã có món ăn hợp khẩu vị của ngài mà lại còn do tiên trù nấu ra,

Bạch Tôn Giả vừa lòng lắm lắm.

Đồ ăn ngon không thể thiếu rượu ngon, Thiên Nhai Tử đạo trưởng lại chuẩn bị rượu ngon mang tới rót đầy cho mọi người.

Tống Thư Hàng mượn hoa hiến phật, nâng chén cười nói:

– Chén thứ nhất, chúc mừng Bạch tiền bối thắng lợi trở về.

Tuy rằng không biết là Bạch tiền bối đã thu hoạch được bảo vật gì từ trong di tích từ thời Thiên Đạo cũ kia, thế nhưng dựa vào vận may của Bạch tiền bối thì dùng bốn chữ “thắng lợi trở về” tuyệt đối không sai.

– Cảm ơn.

Bạch tiền bối mỉm cười.

… Qua ba tuần rượu, các món ăn được đưa lên liên tục.

Phần lớn các món chính đều chia thành hai loại, một loại là đồ ăn bình thường cho mọi người cùng ăn, một loại khác là loại đặc biệt mà Biệt Tuyết Tiên Cơ làm riêng cho Bạch Tôn Giả.

Thi thoảng cũng có những món chỉ có loại bình thường mà thôi.

Rượu mà Thiên Nhai Tử đạo trưởng mang đến có thể sánh với tiên nhưỡng, ngon miệng ngọt lành, tuy nhiên cũng rất nhanh say. Sau mấy chén thì mấy người bạn của Tống Thư Hàng đã mơ mơ màng màng, Nha Y tửu lượng kém đã nằm sấp trên bàn mà ngủ.

– Sao hôm nay mình nhanh say thế nhỉ?

Thổ Ba đỏ ké mặt mày mà vẫn còn nghi hoặc.

Từ khi chạy ngàn dặm xa xôi đến chỗ Cao Mỗ Mỗ thì hắn và Dương Đức cứ như rơi vào một cái vòng tuần hoàn chết: say rượu – tỉnh rượu – ăn cơm – uống rượu – rồi lại say rượu… Xong đời rồi, vòng tuần hoàn này có độc, hôm nay xem ra lại say bét nhè rồi… Thiên Nhai Tử đạo trưởng dương dương tự đắc nói:

– Vì rượu hôm nay là do lão phu đặc biệt xách tới mà, tuyệt lắm luôn đó.

– Vì rượu ngon của đạo trưởng, chúng ta cạn!

Cao Mỗ Mỗ hào hứng bừng bừng cạn một ly với Thiên Nhai Tử đạo trưởng, sau khi uống xong thì hắn nằm sấp trên bàn cùng bạn gái mình luôn.

– Cao Mỗ Mỗ say rồi à?

Ngư Kiều Kiều đột nhiên sáng ngời mắt lên. Sau đó cô gọi người hầu đến, bảo họ đỡ Cao Mỗ Mỗ đi ngủ một giấc.

Đồng thời cô cũng âm thầm ra dấu cho người hầu.

Người hầu âm thầm gật đầu đáp lại, sau đó họ đỡ Cao Mỗ Mỗ cho hắn ngồi trước bàn máy tính, rồi bật luôn máy,

mở luôn phần mềm gõ chữ, cài đặt luôn cả bộ gõ cho hắn.

Ngư Kiều Kiều không tin hôm nay Cao Mỗ Mỗ lại có thể dùng mặt gõ 10 vạn chữ.

Thất bại là mẹ thành công, sau nhiều lần thất bại thì nhất định cô sẽ tìm ra con đường dẫn đến thành công thôi!

… Sau Cao Mỗ Mỗ thì Thổ Ba và Dương Đức cũng lần lượt gục xuống, thế là tất cả người thường đều đã bỏ mạng trên chiến trường đấu rượu.

Trong phòng bếp, Biệt Tuyết Tiên Cơ lại bưng thêm đồ ăn lên.

Không biết có phải trùng hợp hay không mà món ăn lần này lại là tiên trân yến số lượng lớn. Đó là tiên trân lấy nguyên liệu là cua mập, cũng là món ăn cuối cùng trong bữa này.

Sau khi bưng món này lên thì Biệt Tuyết Tiên Cơ không bỏ đi, mà đứng bên cạnh Bạch Tôn Giả, dùng kĩ thuật phi phàm lột vỏ cua giúp Bạch Tôn Giả, rồi lấy thịt cua ra đặt vào bát của ngài với phong thái rất mực dịu dàng.

Nếu không phải tiên trù thì khó mà có được tay nghề này.

Bạch Tôn Giả bị cách phục vụ chu đáo của Biệt Tuyết Tiên Cơ làm cho hơi mất tự nhiên, thế nhưng mà… thịt cua do tiên cơ lấy ra ăn ngon quá.

– Ngon không?

Biệt Tuyết Tiên Cơ dịu dàng hỏi.

Bạch tiền bối đáp một cách thành thật và thuyết phục:

– Ngon lắm.

– Có muốn ngày nào cũng được ăn không?

Biệt Tuyết Tiên Cơ hỏi tiếp.

Bạch Tôn Giả:

– Muốn.

– Thế… có muốn làm đạo lữ của ta không? Rồi ngày nào ta cũng làm món ngon hơn cho ngươi ăn.

Biệt Tuyết Tiên Cơ dịu dàng nói.

Bạch Tôn Giả ngẩn ra, rồi đột nhiên ngài ngộ ra chân lý:

– Bảo sao ta lại thấy món ăn này quen thuộc đến vậy, đã thế tất cả đều là món mà ta thích ăn. Là cô à Biệt Tuyết?

Đã lâu không gặp.

Biệt Tuyết Tiên Cơ nới lỏng vải lụa che mặt ra một chút, để lộ đôi mắt sáng trong:

– Hừm.

– Kĩ thuật nấu nướng của cô lại tiến bộ rồi.

Bạch Tôn Giả cảm thán.

– Đương nhiên, con người luôn tiến bộ mà.

Biệt Tuyết Tiên Cơ kiêu ngạo nói. Cô tự tin vô ngần về tài nấu nướng của mình:

– Bạch đạo hữu, đừng có trốn tránh câu hỏi vừa rồi của ta. Trả lời đi, có muốn trở thành đạo lữ song tu của ta không?

– Không.

Bạch Tôn Giả đáp.

Biệt Tuyết Tiên Cơ:

– Thế có muốn ăn ngon mỗi ngày không?

– Muốn.

Bạch Tôn Giả nói không chút do dự. Biệt Tuyết Tiên Cơ:

– Thế thì làm đạo lữ song tu của ta đi, ngày nào ta cũng nấu cho ngươi ăn! Hơn nữa món ăn còn ngon hơn thế này nữa kìa.

– Không.

Bạch Tôn Giả vẫn không chút do dự.

Biệt Tuyết Tiên Cơ mệt tim quá.

– Mấy trăm năm nay rồi mà câu trả lời của ngươi chẳng thể thay đổi chút nào sao?

Biệt Tuyết Tiên Cơ oán thầm.

– Ừa.

Bạch Tôn Giả nghĩ ngợi một tí rồi đưa ra đáp án theo kiểu khác:

– Muốn được ăn ngon, nhưng không cần đạo lữ song tu.

– Muốn hay nhỉ?

Biệt Tuyết Tiên Cơ nghiến răng.

– Ừ, nên ta cũng chỉ muốn chơi thế thôi mà.

Bạch Tôn Giả cười nói.

Biệt Tuyết Tiên Cơ trợn trắng mắt, một lúc lâu sau mới nói tiếp:

– Vậy chúng ta làm bạn bè bình thường!

Bạch Tôn Giả:

– Được.

Trên thực tế thì xưa nay Bạch Tôn Giả vẫn luôn coi Biệt Tuyết Tiên Cơ là bạn tốt. Nhớ năm đó lần nào Biệt Tuyết Tiên Cơ bày thực tiên yến cũng mời Bạch Tôn Giả, Bạch Tôn Giả vẫn cảm thấy Biệt Tuyết Tiên Cơ là một tiên tử tốt.

Thấy vẻ mặt bình tĩnh của Bạch Tôn Giả, trong lòng Biệt Tuyết Tiên Cơ dấy lên nỗi buồn bực vô danh.

Cô chà chà chân mình.

Crack!

Nền đá cẩm thạch bị Biệt Tuyết Tiên Cơ giẫm vỡ toác ra.

Nhóm người Tống Thư Hàng lẳng lặng lùi ra sau một tí, duy trì một khoảng cách nhất định với Bạch Tôn Giả và Biệt Tuyết Tiên Cơ.

– Cho ngươi này!

Biệt Tuyết Tiên Cơ dỗi lẫy một lúc rồi lấy một chiếc thiệp mời ra đưa cho Bạch Tôn Giả.

Đó là thiệp mời của thực tiên yến, cô đã chuẩn bị từ trước khi tới đây.

– Thực tiên yến? Lần này mời cả ta rồi à?

Bạch Tôn Giả nhận lấy tấm thiếp rất tự nhiên.

– Hừ! Thực ra ta đã bắt tay vào chuẩn bị thực tiên yến lần này từ trăm năm trước! Ta nhất định sẽ làm ra món ăn khiến cho ngươi ăn vào rồi cả đời khó quên! Đến lúc đó ngươi sẽ không thể rời xa đồ ăn mà ta làm ra được nữa!

Biệt Tuyết Tiên Cơ nói với khí thế ngút trời.

– Ta chờ mong lắm đấy.

Bạch Tôn Giả nói.

– Đến khi đó, ta nhất định bắt ngươi phải cầu xin được làm đạo lữ song tu của ta!

Biệt Tuyết Tiên Cơ nắm chặt tay mà nói. Muốn chinh phục trái tim của một người đàn ông thì phải bắt đầu chinh phục từ dạ dày của hắn. Biệt Tuyết Tiên Cơ tin tưởng rằng nếu có một cô gái nào chinh phục được dạ dày của Bạch Tôn Giả, thì đó nhất định chính là cô chứ không còn ai khác!

Bạch Tôn Giả suy tư một lát:

– Ừm, nếu thật sự có đồ ăn ngon như thế thì ta rất mong chờ!

Tiên cơ trợn trừng mắt. Chính là phản ứng này! Chính cái phản ứng này của Bạch Tôn Giả làm cho cô có cảm giác chưa đánh đã thua, buồn hết cả bực!

Thế nhưng cô đã đạt được mục đích rồi.

Đến lúc đó, hãy để cô dùng thực tiên yến quyết phân thắng bại với Bạch Tôn Giả đi!

– Đi đây, gặp ở thực tiên yến!

Biệt Tuyết Tiên Cơ nói.

– Ừ, được, ta rất mong chờ.

Bạch Tôn Giả đáp.

Biệt Tuyết Tiên Cơ phóng khoáng xoay người đi, không quay đầu lại, hai hộp đồ ăn trong phòng bếp cũng bị quên luôn.

Ngư Kiều Kiều là chủ nhân, đành vội vàng đứng lên tiễn khách.

… Sau khi Biệt Tuyết Tiên Cơ rời đi thì Bạch Hạc Chân Quân bắt đầu rầu ruột. Không ổn rồi, Biệt Tuyết Tiên Cơ là kẻ địch lớn trước nay chưa từng có, hoàn toàn không nằm trong cùng một thế giới với đám tình địch trước kia! Đặc biệt là đối phương còn nắm giữ kĩ thuật nấu nướng mạnh nhất giới tu sĩ nữa chứ! Hắn cảm thấy tình cảnh của mình hơi không ổn rồi! Xem ra hắn cũng phải phát huy hết sở trường của mình mới được.

Giờ thì vấn đề tới rồi. Rốt cuộc sở trường của hắn là cái gì đây? Hắn không biết nấu ăn, không biết luyện đan,

không biết hái thuốc, so với Biệt Tuyết Tiên Cơ thì hình như chưa đánh đã thua mất rồi.

Không ổn! Nguy cơ to quá!

Sau khi Biệt Tuyết Tiên Cơ đi, Bạch Tôn Giả lại cầm một con cua lên nhìn nhìn ngó ngó.

Một lát sau, ngài nhìn Bạch Hạc Chân Quân:

– Bạch Hạc, ngươi biết lột vỏ cua không? Lột vỏ rồi lấy thịt cua nguyên vẹn ra như Biệt Tuyết Tiên Cơ ban nãy ấy.

Bạch Hạc Chân Quân nước mắt ròng ròng, hắn biết bóc vỏ cua, thế nhưng không phải tiên trù thì làm sao mà có kĩ thuật như Biệt Tuyết Tiên Cơ để làm như cô được chứ?

– Không được à?

Bạch Tôn Giả lại nhìn về phía Tống Thư Hàng:

– Thư Hàng có biết không?

Nhưng vừa hỏi xong thì Bạch Tôn Giả đã thở dài thất vọng, bởi vì khi Tống Thư Hàng ăn cua thì cũng thô bạo cạp vỏ cua như bình thường thôi.

Tống Thư Hàng:

– … Bạch Tôn Giả thở dài xong, bèn giơ cua lên suy nghĩ gì lung lắm.

… Cơm no rượu say.

Hiến Công Cư Sĩ không được ăn bữa tiên trân yến này.

Thế nhưng cư sĩ cũng không để ý đến một bữa cơm. Bây giờ đối với hắn, bố trí cạm bẫy để bắt con long ma kia quan trọng hơn hết thảy.

Tống Thư Hàng ăn no uống đủ thì hơi ngà ngà say. Hắn đang định đi nghỉ ngơi một tí thì lại bị Hiến Công Cư Sĩ gọi qua.

– Thư Hàng tiểu hữu tới rồi, bây giờ ta cần ngươi giúp đỡ một chút.

Hiến Công Cư Sĩ đứng trong sân sau biệt thự của Ngư Kiều Kiều, vẫy tay với Tống Thư Hàng.

– Hiến Công Cư Sĩ cần ta làm gì vậy?

Tống Thư Hàng bước tới rồi hỏi với vẻ tò mò.

– Ta đã bố trí một cạm bẫy liên hoàn ở đây, ngươi để lại khí tức của mình trong cạm bẫy đi. Như vậy ta có thể khuếch tán khí tức của ngươi ta phạm vi lớn nhất dựa vào trận pháp để cho con long ma kia tìm ngươi dễ dàng hơn. Bây giờ bạn bè ta sắp tới nơi rồi, vạn sự đã xong, chỉ thiếu gió đông thôi.

Hiến Công Cư Sĩ tự tin nói.

– Không thành vấn đề, Hiến Công tiền bối.

Tống Thư Hàng gật đầu nói.

Thế nhưng mà.. phải để lại khí tức kiểu gì đây?

Chẳng lẽ phải dùng nước tiểu để đánh dấu lãnh thổ như sư tử à?

Truyện: Tu Chân Liêu Thiên Quần

Tiên cơ tỷ tỷ quang minh chính đại cho Bạch Tôn Giả thêm ưu đãi, để một mình ngài ăn tiên trân yến thế cũng được sao?

Sự thật chứng minh… quá được đi là đằng khác.

Cho dù những món khác trên bàn đều là món ăn nấu bằng nguyên liệu bình thường, thế nhưng dưới kĩ thuật nấu nướng cao siêu của Biệt Tuyết Tiên Cơ thì mùi vị của chúng nó cũng chẳng thua kém gì tiên trân yến. Cả Thiên Nhai Tử đạo trưởng, Ngư Kiều Kiều và Tô thị A Thập Lục đều ăn rất mĩ mãn.

Mấy người bạn thân của Tống Thư Hàng tiếp xúc với tay nghề của tiên trù lần đầu tiên, ai nấy đều cảm thấy bữa cơm này ngon đến mức ăn cả chục bát cơm cũng được, bọn họ hoàn toàn không để ý đến việc Biệt Tuyết Tiên Cơ cho Bạch Tôn Giả một mình một đãi ngộ riêng.

Bạch Tôn Giả chớp mắt hiếu kì nhìn món ăn cấp bậc tiên trù độc đáo trong tay mình, rồi lại nhìn Tống Thư Hàng,

đây là do Thư Hàng tiểu hữu cố ý sắp xếp hả?

Quả nhiên là không để cho người ta thất vọng, đã có món ăn hợp khẩu vị của ngài mà lại còn do tiên trù nấu ra,

Bạch Tôn Giả vừa lòng lắm lắm.

Đồ ăn ngon không thể thiếu rượu ngon, Thiên Nhai Tử đạo trưởng lại chuẩn bị rượu ngon mang tới rót đầy cho mọi người.

Tống Thư Hàng mượn hoa hiến phật, nâng chén cười nói:

– Chén thứ nhất, chúc mừng Bạch tiền bối thắng lợi trở về.

Tuy rằng không biết là Bạch tiền bối đã thu hoạch được bảo vật gì từ trong di tích từ thời Thiên Đạo cũ kia, thế nhưng dựa vào vận may của Bạch tiền bối thì dùng bốn chữ “thắng lợi trở về” tuyệt đối không sai.

– Cảm ơn.

Bạch tiền bối mỉm cười.

… Qua ba tuần rượu, các món ăn được đưa lên liên tục.

Phần lớn các món chính đều chia thành hai loại, một loại là đồ ăn bình thường cho mọi người cùng ăn, một loại khác là loại đặc biệt mà Biệt Tuyết Tiên Cơ làm riêng cho Bạch Tôn Giả.

Thi thoảng cũng có những món chỉ có loại bình thường mà thôi.

Rượu mà Thiên Nhai Tử đạo trưởng mang đến có thể sánh với tiên nhưỡng, ngon miệng ngọt lành, tuy nhiên cũng rất nhanh say. Sau mấy chén thì mấy người bạn của Tống Thư Hàng đã mơ mơ màng màng, Nha Y tửu lượng kém đã nằm sấp trên bàn mà ngủ.

– Sao hôm nay mình nhanh say thế nhỉ?

Thổ Ba đỏ ké mặt mày mà vẫn còn nghi hoặc.

Từ khi chạy ngàn dặm xa xôi đến chỗ Cao Mỗ Mỗ thì hắn và Dương Đức cứ như rơi vào một cái vòng tuần hoàn chết: say rượu – tỉnh rượu – ăn cơm – uống rượu – rồi lại say rượu… Xong đời rồi, vòng tuần hoàn này có độc, hôm nay xem ra lại say bét nhè rồi… Thiên Nhai Tử đạo trưởng dương dương tự đắc nói:

– Vì rượu hôm nay là do lão phu đặc biệt xách tới mà, tuyệt lắm luôn đó.

– Vì rượu ngon của đạo trưởng, chúng ta cạn!

Cao Mỗ Mỗ hào hứng bừng bừng cạn một ly với Thiên Nhai Tử đạo trưởng, sau khi uống xong thì hắn nằm sấp trên bàn cùng bạn gái mình luôn.

– Cao Mỗ Mỗ say rồi à?

Ngư Kiều Kiều đột nhiên sáng ngời mắt lên. Sau đó cô gọi người hầu đến, bảo họ đỡ Cao Mỗ Mỗ đi ngủ một giấc.

Đồng thời cô cũng âm thầm ra dấu cho người hầu.

Người hầu âm thầm gật đầu đáp lại, sau đó họ đỡ Cao Mỗ Mỗ cho hắn ngồi trước bàn máy tính, rồi bật luôn máy,

mở luôn phần mềm gõ chữ, cài đặt luôn cả bộ gõ cho hắn.

Ngư Kiều Kiều không tin hôm nay Cao Mỗ Mỗ lại có thể dùng mặt gõ 10 vạn chữ.

Thất bại là mẹ thành công, sau nhiều lần thất bại thì nhất định cô sẽ tìm ra con đường dẫn đến thành công thôi!

… Sau Cao Mỗ Mỗ thì Thổ Ba và Dương Đức cũng lần lượt gục xuống, thế là tất cả người thường đều đã bỏ mạng trên chiến trường đấu rượu.

Trong phòng bếp, Biệt Tuyết Tiên Cơ lại bưng thêm đồ ăn lên.

Không biết có phải trùng hợp hay không mà món ăn lần này lại là tiên trân yến số lượng lớn. Đó là tiên trân lấy nguyên liệu là cua mập, cũng là món ăn cuối cùng trong bữa này.

Sau khi bưng món này lên thì Biệt Tuyết Tiên Cơ không bỏ đi, mà đứng bên cạnh Bạch Tôn Giả, dùng kĩ thuật phi phàm lột vỏ cua giúp Bạch Tôn Giả, rồi lấy thịt cua ra đặt vào bát của ngài với phong thái rất mực dịu dàng.

Nếu không phải tiên trù thì khó mà có được tay nghề này.

Bạch Tôn Giả bị cách phục vụ chu đáo của Biệt Tuyết Tiên Cơ làm cho hơi mất tự nhiên, thế nhưng mà… thịt cua do tiên cơ lấy ra ăn ngon quá.

– Ngon không?

Biệt Tuyết Tiên Cơ dịu dàng hỏi.

Bạch tiền bối đáp một cách thành thật và thuyết phục:

– Ngon lắm.

– Có muốn ngày nào cũng được ăn không?

Biệt Tuyết Tiên Cơ hỏi tiếp.

Bạch Tôn Giả:

– Muốn.

– Thế… có muốn làm đạo lữ của ta không? Rồi ngày nào ta cũng làm món ngon hơn cho ngươi ăn.

Biệt Tuyết Tiên Cơ dịu dàng nói.

Bạch Tôn Giả ngẩn ra, rồi đột nhiên ngài ngộ ra chân lý:

– Bảo sao ta lại thấy món ăn này quen thuộc đến vậy, đã thế tất cả đều là món mà ta thích ăn. Là cô à Biệt Tuyết?

Đã lâu không gặp.

Biệt Tuyết Tiên Cơ nới lỏng vải lụa che mặt ra một chút, để lộ đôi mắt sáng trong:

– Hừm.

– Kĩ thuật nấu nướng của cô lại tiến bộ rồi.

Bạch Tôn Giả cảm thán.

– Đương nhiên, con người luôn tiến bộ mà.

Biệt Tuyết Tiên Cơ kiêu ngạo nói. Cô tự tin vô ngần về tài nấu nướng của mình:

– Bạch đạo hữu, đừng có trốn tránh câu hỏi vừa rồi của ta. Trả lời đi, có muốn trở thành đạo lữ song tu của ta không?

– Không.

Bạch Tôn Giả đáp.

Biệt Tuyết Tiên Cơ:

– Thế có muốn ăn ngon mỗi ngày không?

– Muốn.

Bạch Tôn Giả nói không chút do dự. Biệt Tuyết Tiên Cơ:

– Thế thì làm đạo lữ song tu của ta đi, ngày nào ta cũng nấu cho ngươi ăn! Hơn nữa món ăn còn ngon hơn thế này nữa kìa.

– Không.

Bạch Tôn Giả vẫn không chút do dự.

Biệt Tuyết Tiên Cơ mệt tim quá.

– Mấy trăm năm nay rồi mà câu trả lời của ngươi chẳng thể thay đổi chút nào sao?

Biệt Tuyết Tiên Cơ oán thầm.

– Ừa.

Bạch Tôn Giả nghĩ ngợi một tí rồi đưa ra đáp án theo kiểu khác:

– Muốn được ăn ngon, nhưng không cần đạo lữ song tu.

– Muốn hay nhỉ?

Biệt Tuyết Tiên Cơ nghiến răng.

– Ừ, nên ta cũng chỉ muốn chơi thế thôi mà.

Bạch Tôn Giả cười nói.

Biệt Tuyết Tiên Cơ trợn trắng mắt, một lúc lâu sau mới nói tiếp:

– Vậy chúng ta làm bạn bè bình thường!

Bạch Tôn Giả:

– Được.

Trên thực tế thì xưa nay Bạch Tôn Giả vẫn luôn coi Biệt Tuyết Tiên Cơ là bạn tốt. Nhớ năm đó lần nào Biệt Tuyết Tiên Cơ bày thực tiên yến cũng mời Bạch Tôn Giả, Bạch Tôn Giả vẫn cảm thấy Biệt Tuyết Tiên Cơ là một tiên tử tốt.

Thấy vẻ mặt bình tĩnh của Bạch Tôn Giả, trong lòng Biệt Tuyết Tiên Cơ dấy lên nỗi buồn bực vô danh.

Cô chà chà chân mình.

Crack!

Nền đá cẩm thạch bị Biệt Tuyết Tiên Cơ giẫm vỡ toác ra.

Nhóm người Tống Thư Hàng lẳng lặng lùi ra sau một tí, duy trì một khoảng cách nhất định với Bạch Tôn Giả và Biệt Tuyết Tiên Cơ.

– Cho ngươi này!

Biệt Tuyết Tiên Cơ dỗi lẫy một lúc rồi lấy một chiếc thiệp mời ra đưa cho Bạch Tôn Giả.

Đó là thiệp mời của thực tiên yến, cô đã chuẩn bị từ trước khi tới đây.

– Thực tiên yến? Lần này mời cả ta rồi à?

Bạch Tôn Giả nhận lấy tấm thiếp rất tự nhiên.

– Hừ! Thực ra ta đã bắt tay vào chuẩn bị thực tiên yến lần này từ trăm năm trước! Ta nhất định sẽ làm ra món ăn khiến cho ngươi ăn vào rồi cả đời khó quên! Đến lúc đó ngươi sẽ không thể rời xa đồ ăn mà ta làm ra được nữa!

Biệt Tuyết Tiên Cơ nói với khí thế ngút trời.

– Ta chờ mong lắm đấy.

Bạch Tôn Giả nói.

– Đến khi đó, ta nhất định bắt ngươi phải cầu xin được làm đạo lữ song tu của ta!

Biệt Tuyết Tiên Cơ nắm chặt tay mà nói. Muốn chinh phục trái tim của một người đàn ông thì phải bắt đầu chinh phục từ dạ dày của hắn. Biệt Tuyết Tiên Cơ tin tưởng rằng nếu có một cô gái nào chinh phục được dạ dày của Bạch Tôn Giả, thì đó nhất định chính là cô chứ không còn ai khác!

Bạch Tôn Giả suy tư một lát:

– Ừm, nếu thật sự có đồ ăn ngon như thế thì ta rất mong chờ!

Tiên cơ trợn trừng mắt. Chính là phản ứng này! Chính cái phản ứng này của Bạch Tôn Giả làm cho cô có cảm giác chưa đánh đã thua, buồn hết cả bực!

Thế nhưng cô đã đạt được mục đích rồi.

Đến lúc đó, hãy để cô dùng thực tiên yến quyết phân thắng bại với Bạch Tôn Giả đi!

– Đi đây, gặp ở thực tiên yến!

Biệt Tuyết Tiên Cơ nói.

– Ừ, được, ta rất mong chờ.

Bạch Tôn Giả đáp.

Biệt Tuyết Tiên Cơ phóng khoáng xoay người đi, không quay đầu lại, hai hộp đồ ăn trong phòng bếp cũng bị quên luôn.

Ngư Kiều Kiều là chủ nhân, đành vội vàng đứng lên tiễn khách.

… Sau khi Biệt Tuyết Tiên Cơ rời đi thì Bạch Hạc Chân Quân bắt đầu rầu ruột. Không ổn rồi, Biệt Tuyết Tiên Cơ là kẻ địch lớn trước nay chưa từng có, hoàn toàn không nằm trong cùng một thế giới với đám tình địch trước kia! Đặc biệt là đối phương còn nắm giữ kĩ thuật nấu nướng mạnh nhất giới tu sĩ nữa chứ! Hắn cảm thấy tình cảnh của mình hơi không ổn rồi! Xem ra hắn cũng phải phát huy hết sở trường của mình mới được.

Giờ thì vấn đề tới rồi. Rốt cuộc sở trường của hắn là cái gì đây? Hắn không biết nấu ăn, không biết luyện đan,

không biết hái thuốc, so với Biệt Tuyết Tiên Cơ thì hình như chưa đánh đã thua mất rồi.

Không ổn! Nguy cơ to quá!

Sau khi Biệt Tuyết Tiên Cơ đi, Bạch Tôn Giả lại cầm một con cua lên nhìn nhìn ngó ngó.

Một lát sau, ngài nhìn Bạch Hạc Chân Quân:

– Bạch Hạc, ngươi biết lột vỏ cua không? Lột vỏ rồi lấy thịt cua nguyên vẹn ra như Biệt Tuyết Tiên Cơ ban nãy ấy.

Bạch Hạc Chân Quân nước mắt ròng ròng, hắn biết bóc vỏ cua, thế nhưng không phải tiên trù thì làm sao mà có kĩ thuật như Biệt Tuyết Tiên Cơ để làm như cô được chứ?

– Không được à?

Bạch Tôn Giả lại nhìn về phía Tống Thư Hàng:

– Thư Hàng có biết không?

Nhưng vừa hỏi xong thì Bạch Tôn Giả đã thở dài thất vọng, bởi vì khi Tống Thư Hàng ăn cua thì cũng thô bạo cạp vỏ cua như bình thường thôi.

Tống Thư Hàng:

– … Bạch Tôn Giả thở dài xong, bèn giơ cua lên suy nghĩ gì lung lắm.

… Cơm no rượu say.

Hiến Công Cư Sĩ không được ăn bữa tiên trân yến này.

Thế nhưng cư sĩ cũng không để ý đến một bữa cơm. Bây giờ đối với hắn, bố trí cạm bẫy để bắt con long ma kia quan trọng hơn hết thảy.

Tống Thư Hàng ăn no uống đủ thì hơi ngà ngà say. Hắn đang định đi nghỉ ngơi một tí thì lại bị Hiến Công Cư Sĩ gọi qua.

– Thư Hàng tiểu hữu tới rồi, bây giờ ta cần ngươi giúp đỡ một chút.

Hiến Công Cư Sĩ đứng trong sân sau biệt thự của Ngư Kiều Kiều, vẫy tay với Tống Thư Hàng.

– Hiến Công Cư Sĩ cần ta làm gì vậy?

Tống Thư Hàng bước tới rồi hỏi với vẻ tò mò.

– Ta đã bố trí một cạm bẫy liên hoàn ở đây, ngươi để lại khí tức của mình trong cạm bẫy đi. Như vậy ta có thể khuếch tán khí tức của ngươi ta phạm vi lớn nhất dựa vào trận pháp để cho con long ma kia tìm ngươi dễ dàng hơn. Bây giờ bạn bè ta sắp tới nơi rồi, vạn sự đã xong, chỉ thiếu gió đông thôi.

Hiến Công Cư Sĩ tự tin nói.

– Không thành vấn đề, Hiến Công tiền bối.

Tống Thư Hàng gật đầu nói.

Thế nhưng mà.. phải để lại khí tức kiểu gì đây?

Chẳng lẽ phải dùng nước tiểu để đánh dấu lãnh thổ như sư tử à?

12 Chom Sao Facebook Love Chap 1

Yết_Handsome đã cập nhật trạng thái của anh ấy

đã cập nhật trạng thái của anh ấy

Chàng trai với nụ cười tỏa nắng😆😆 Douple_Kill: Oimeoi thằng yết nó cười kìa bọn mày Cẩm Lý, Tiểu Bảo Bảo, Saggitarus, Thiên Tiên Nữ, Virly, Lion, Cancer, Mỹ Dương Dương, Ňgưu Ma Vương Tiểu Bảo Bảo: kỳ tích xuất hiện😅. Cẩm Lý: Thằng trong ảnh là thằng nào vậy. Đứa nào biết cho tao xin in4 tao làm quen. Thiên Tiên Nữ: Cẩm Lý cho tao hóng ké. Saggitarus: Người trong ảnh là ai mà làm cho con tim bé nhỏ này của tớ rung cmn động rồi. Yết Handsome: dm mấy bạn 😑😑. Cancer: Eo bạn này nhìn dễ thương vailon. Không biết là công hay thụ vậy?? Virly: Hừm Tao nghĩ nó là công đó Giải🤔. Mỹ Dương Dương: Thế ai là thụ vậy Xử. Virly: Hừm chụy đang điều tra. Yết Handsome: Đuma nhà mấy bạn. Tiểu Bảo Bảo: Tiểu Yết Yết dễ thương quá 😍😍😍. Yết Handsome: Tiểu Bảo Bảo ơi mày biến cho tao nhờ😤😤. Virly: Tao biết ai là thụ rồi đó chúng mày😆😆. Mỹ Dương Dương: Ai vậy Nữ??? Virly: Tiểu Bảo Bảo  đấy😉😉. Thiên Tiên Nữ: Virly Thiên Yết và Bảo Bình là một cặp sao. Bất ngờ thật.😲😲😲 Cancer: yepp Yết Handsome: CMN mấy bạn biến đi cho nước nó yên😤😤. Virly: Bạn Yết làm gì mà nóng thế😉. Cancer: Xử nói đúng đó tức giận ảnh hưởng đến sức khỏe không tốt cho cuộc vận động tối nay đâu Yết😘. Mỹ Dương Dương: Giải trong sáng vailon😥. Virly: Tớ thích suy nghĩ của bạn rồi đó Cancer😆. Cancer: hắc hắc😎. Lion: Trí tưởng tượng của bọn con gái lớp mình thì đéo ai sánh nổi. Ngưu Ma Vương : yep.

Yết_Handsome đã tắt tính năng bình luận của bài viết này

Mỹ Dương Dương đã cập nhật trạng thái của cô ấy

đã cập nhật trạng thái của cô ấy

Một ngày bên anh – đang ở cùng với Lion

Saggitarus: Đù bọn mày quen nhau hồi nào thế. Mỹ Dương Dương: :)) Thiên Tiên Nữ: Dm mày làm như không ai biết bọn mày yêu nhau vậy đó. Mỹ Dương Dương: Có con Mã không biết kìa 😬. Lion: chúng mình sẽ bên nhau mãi mãi nha vk😙. Mỹ Dương Dương: Lion iu anh ck❤. Cancer: dm tao đéo thích cẩu lương. Virly: tao sẽ chống mắt lên xem bọn mày yêu được bao lâu. Cancer: yep Mỹ Dương Dương: Virly Cancer bọn mày ghen ăn tức ở àk. Douple kill : bọn mày có ai để ý thằng Sư nó bê đê không. Ngưu Ma Vương: hóng mãi mới thấy có đứa phát biểu được câu chuẩn. Cẩm Lý : suy nghĩ giống tao. Lion: bê đê cailon. Douple kill : Nghiệp quật vỡ mồm. Lion: Mỹ Dương Dương vk ơi nó nói ck bị bê đê😭. Mỹ Dương Dương: đứa nào nói ck tao bê đê tao tát vỡ mõm. Lion: nghe vk tao nói j chưa. Tiểu Bảo Bảo : Yết Handsome Tiểu Yết Yết ra đây hóng Yết Handsome: Dmm Bình. Virly: Ê ê bọn mày ơi hình như t đoán sai rồi tao nghĩ Bảo Bình là công Thiên Yết là thụ mới đúng. Yết Handsome: bạn làm ơn chim cút cho tớ nhờ. Mỹ Dương Dương: bình tĩnh nào Yết.