Top 1 # Xem Nhiều Nhất Nu Song Ngu Co Hop Voi Nam Su Tu Khong Mới Nhất 1/2023 # Top Like | Duhoceden.com

Song Tu Nu Xuyen Khong Lam Nu Phu Chuong 1 Doi Da Sao Toi Lai La Nu Phu

*Ào*

Nước lạnh tát thẳng vào người cô gái đang bị treo lơ lửng trên trần nhà, hai tay bị xích chặt đến chảy máu, xung quanh viền tím bầm trông rất đau. _ Ưm… – Dường như cô gái ấy đã tỉnh, mơ hồ nhìn quanh nhưng do nước lạnh mà rùng mình một cái, che mất tầm nhìn của cô. *Chát* Một tiếng tát mạnh vào khuôn mặt, cô cau mày bắt đầu tỉnh táo hơn nhìn rõ người trước mặt. Một người phụ nữ có vẻ tầm trung niên mỉm cười nhìn cô, ánh mắt ma tà đầy phẫn nộ lại tát cho cô thêm một bạt tay đau đớn đến mức khuôn miệng nhỏ bị sướt một đường dài, chảy máu. _ Bà làm cái gì đấy?? – Cô hét lên, nghiến răng, ánh mắt tức giận nhìn người đó. _ Tao làm gì? Mày biết rõ nhất không phải sao? Tại mày mà con gái tao không thể toàn thay đến bên Bảo Bình!! _ Gì mà Bảo Bình chứ? Tôi không quen!! – Cô khó chịu vùng vẫy, hai cổ tay đau nhức không chịu nổi đành phải dừng di chuyển. _ Hahaa, mày nói dối cho chó nó nghe à? Đến nước này mà mày còn giả bộ sao? – Bà tay lấy con dao gần đó, lướt nhẹ trên khuôn mặt son phấn nhem nhuốc _ Nhìn mày thật xấu xí, lại còn đòi giành Bảo Bình với con gái tao!! Cô im lặng, cuối cùng nở một nụ cười. _ Bà làm vậy không sợ Lục gia chúng tôi tìm đến hay sao? _ Lục gia? Hahaa, mày cũng biết doạ người đấy. Nhưng sau lưng ta còn có Triệu gia chống lưng, Lục gia của mày chỉ là một con kiến. – Bà ta bỏ dao xuống, cầm cây súng lên chỉa thẳng vào đầu cô _ Tại sao mày không chịu chết đi cho con gái tao được yên thân?? Cô cố gắng né tránh nòng súng, nhưng bà ta lại dí mạnh nòng vào đầu cô, hoàn toàn không thể tránh. Chật lưỡi, cô hiểu hết toàn bộ rồi… Cô chính là đang ở trong cuốn tiểu thuyết “Vì em mà làm tất cả” do chính tay cô viết. Lúc nãy cô chỉ giả vờ đọc một câu thoại liền chuẩn xác, Song Tử cô đây hoàn toàn không ngờ đến cô lại chính là nữ phụ Lục Song Nhi. Vì là tác giả nên cô biết chắc chuyện gì sẽ sảy ra tiếp theo… Song Nhi sẽ bị bắn vào ngực trái, ngay sau đó có người nghe thấy tiếng súng đã hét lên và tìm người giúp. Cô hoàn toàn hối hận khi viết như thế, thử nghĩ mình bị bắn mà xem? Chẳng ai thích điều này sảy ra đâu! _ Rốt cuộc bà muốn cái gì? – Song Tử hét lên, chẳng dám vùng vẫy. _ Tao muốn mày chết đi, nếu mày không còn nữa chẳng phải kế hoạch của tao sẽ tốt hơn hay sao? Hahaaa… – Bà ta nhe răng cười bí hiểm, hai mắt đầy tia phẫn nộ bắt đầu lên nòng… Song Tử thấy thế, dù có hoảng sợ vẫn bình tĩnh nghĩ cách để mình không bị bắn, đung đưa tấm thân nhỏ nhắn lấy đà rồi đá bà ta ra. Bà ta đau đớn bóp cò một cái. *ĐOÀNG* Viên đạn sượt ngang mặt cô, chảy máu. Cơn đau lập tức ập đến, cô không biết cách nào để dừng lại… Tay cô bây giờ như muốn đứt lìa ra vậy. Bà ta lòm còm bò dậy, ánh mắt căm phẫn nhìn cô, đưa súng đã lên nòng, chuẩn bị bắt thì dây xích đứt ra vì đã mục cộng với sức nặng của Song Tử khi đung đưa liên tục như thế, cô cứ thế mà nhào vào người bà ta. *ĐOÀNG* _ Hự… Ngạc nhiên, mắt mở to, miệng bắt đầu cảm giác có thứ gì đó trào ra từ cổ họng. Cô phun ra một ngụm máu, tay sờ vào bụng mình… _ Chết đi!! – Bà ta đẩy Song Tử ra, đứng lên, đưa súng chỉa về phía Song Tử đang nằm liệt, hai mắt mơ hồ như chẳng còn thấy gì… *ĐOÀNG*

Nước lạnh tát thẳng vào người cô gái đang bị treo lơ lửng trên trần nhà, hai tay bị xích chặt đến chảy máu, xung quanh viền tím bầm trông rất đau. _ Ưm… – Dường như cô gái ấy đã tỉnh, mơ hồ nhìn quanh nhưng do nước lạnh mà rùng mình một cái, che mất tầm nhìn của cô. *Chát* Một tiếng tát mạnh vào khuôn mặt, cô cau mày bắt đầu tỉnh táo hơn nhìn rõ người trước mặt. Một người phụ nữ có vẻ tầm trung niên mỉm cười nhìn cô, ánh mắt ma tà đầy phẫn nộ lại tát cho cô thêm một bạt tay đau đớn đến mức khuôn miệng nhỏ bị sướt một đường dài, chảy máu. _ Bà làm cái gì đấy?? – Cô hét lên, nghiến răng, ánh mắt tức giận nhìn người đó. _ Tao làm gì? Mày biết rõ nhất không phải sao? Tại mày mà con gái tao không thể toàn thay đến bên Bảo Bình!! _ Gì mà Bảo Bình chứ? Tôi không quen!! – Cô khó chịu vùng vẫy, hai cổ tay đau nhức không chịu nổi đành phải dừng di chuyển. _ Hahaa, mày nói dối cho chó nó nghe à? Đến nước này mà mày còn giả bộ sao? – Bà tay lấy con dao gần đó, lướt nhẹ trên khuôn mặt son phấn nhem nhuốc _ Nhìn mày thật xấu xí, lại còn đòi giành Bảo Bình với con gái tao!! Cô im lặng, cuối cùng nở một nụ cười. _ Bà làm vậy không sợ Lục gia chúng tôi tìm đến hay sao? _ Lục gia? Hahaa, mày cũng biết doạ người đấy. Nhưng sau lưng ta còn có Triệu gia chống lưng, Lục gia của mày chỉ là một con kiến. – Bà ta bỏ dao xuống, cầm cây súng lên chỉa thẳng vào đầu cô _ Tại sao mày không chịu chết đi cho con gái tao được yên thân?? Cô cố gắng né tránh nòng súng, nhưng bà ta lại dí mạnh nòng vào đầu cô, hoàn toàn không thể tránh. Chật lưỡi, cô hiểu hết toàn bộ rồi… Cô chính là đang ở trong cuốn tiểu thuyết “” do chính tay cô viết. Lúc nãy cô chỉ giả vờ đọc một câu thoại liền chuẩn xác, Song Tử cô đây hoàn toàn không ngờ đến cô lại chính là nữ phụ Lục Song Nhi. Vì là tác giả nên cô biết chắc chuyện gì sẽ sảy ra tiếp theo… Song Nhi sẽ bị bắn vào ngực trái, ngay sau đó có người nghe thấy tiếng súng đã hét lên và tìm người giúp. Cô hoàn toàn hối hận khi viết như thế, thử nghĩ mình bị bắn mà xem? Chẳng ai thích điều này sảy ra đâu! _ Rốt cuộc bà muốn cái gì? – Song Tử hét lên, chẳng dám vùng vẫy. _ Tao muốn mày chết đi, nếu mày không còn nữa chẳng phải kế hoạch của tao sẽ tốt hơn hay sao? Hahaaa… – Bà ta nhe răng cười bí hiểm, hai mắt đầy tia phẫn nộ bắt đầu lên nòng… Song Tử thấy thế, dù có hoảng sợ vẫn bình tĩnh nghĩ cách để mình không bị bắn, đung đưa tấm thân nhỏ nhắn lấy đà rồi đá bà ta ra. Bà ta đau đớn bóp cò một cái. *ĐOÀNG* Viên đạn sượt ngang mặt cô, chảy máu. Cơn đau lập tức ập đến, cô không biết cách nào để dừng lại… Tay cô bây giờ như muốn đứt lìa ra vậy. Bà ta lòm còm bò dậy, ánh mắt căm phẫn nhìn cô, đưa súng đã lên nòng, chuẩn bị bắt thì dây xích đứt ra vì đã mục cộng với sức nặng của Song Tử khi đung đưa liên tục như thế, cô cứ thế mà nhào vào người bà ta. *ĐOÀNG* _ Hự… Ngạc nhiên, mắt mở to, miệng bắt đầu cảm giác có thứ gì đó trào ra từ cổ họng. Cô phun ra một ngụm máu, tay sờ vào bụng mình… _ Chết đi!! – Bà ta đẩy Song Tử ra, đứng lên, đưa súng chỉa về phía Song Tử đang nằm liệt, hai mắt mơ hồ như chẳng còn thấy gì… *ĐOÀNG*

_ Mẹ…

Cô vô thức gọi, hai mắt khẽ nhíu lại, mùi thuốc sát trùng đột nhiên xộc thẳng vào mũi, cay xè. Ý thức dần về đến nơi, cô mở mắt nhìn xung quanh, toàn là màu trắng, máy đo nhịp tim và dây nước biển đang truyền đến cổ tay cô…

*Cạch*

Tiếng mở cửa nhẹ nhàng, theo sau đó là một… À không, là hai chàng trai. Song Tử hai mắt trân trân nhìn họ, đẹp trai thật a~ Hình như là… Khương Cự Giải và Triệu Bảo Bình. Cô miêu tả họ rất đẹp trai, nhan sắc động lòng người đúng là thật nha. Nhưng… Họ có cần phải nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh như thế không? Dù bản thân cô biết nữ phụ đây đã làm rất nhiều cách để hãm hại nữ chính nhưng sau tất cả nữ chính vẫn lành lặng đó thôi. Nữ phụ được cô miêu tả có nhan sắc đẹp không kém gì nữ chính, nhưng khổ nỗi rất ác độc và mưu mô nên khiến rất nhiều người ghét.

_ Mặt tôi có gì à? – Song Tử hỏi, còn ngơ ngác đưa tay chạm vào mặt mình

_ Thôi đi, cô định giả vờ mình ngây thơ đấy à? – Bảo Bình lên tiếng, còn định nắm áo Song Tử nhưng bị Cự Giải ngăn lại

_ Cậu điên à, cô ta là bệnh nhân, nhỡ lại có chuyện gì thì sao? – Cự Giải dù cũng muốn tát Song Tử một bạt tay lắm nhưng do bây giờ cậu là bác sĩ còn Song Tử là bệnh nhân nên đành chịu.

_ Định đánh tôi sao? Tôi đã làm gì? Cơ mà các anh là ai đấy? – Song Tử đưa hai mắt tròn xoe nhìn họ, giả vờ như không quen.

_ Cô đừng có giả vờ, bao nhiêu chiêu trò của cô chẳng lẽ còn chưa đủ? – Cự Giải nói, Song Tử bị bắn ngay bụng nên không lí nào lại bị mất trí nhớ.

_ Thì ra đây là cách bác sĩ nói với một bệnh nhân… – Song Tử liếc mắt, xoa cằm.

Cự Giải cứng họng, ho nhẹ một cái. Bảo Bình im lặng nhìn Song Tử từ nãy giờ, nếu là bình thường cô ta đã ẻo lã gọi tên hắn, còn cố tỏ ra sexy để câu dẫn hắn, còn bây giờ? Trông cô ta thật sự như đang mất trí nhớ, đến ánh mắt nhìn hắn còn thay đổi… Hay do đây thật sự là một chiêu trò của cô ta bày ra? Cô khá lắm, Lục Song Nhi.

Song Tử bây giờ ánh mắt chợt trở nên vô hồn, như có một màng sương vay lấy… Cô nhớ rồi, nhớ vì sao mình lại ở đây… Cô vốn là một nhà viết văn không mấy nổi tiếng, hàng ngày phải dành dụm từng đồng kiếm cái ăn, không có đủ tiền mua cơm hộp thì mua mì gói ăn dần. Mẹ mất, cha đi làm xa kiếm tiền một mình cô vẫn còn phải nuôi lấy đứa em Song Ngọc quậy phá, hay ăn chơi đua đòi mà cô thì làm sao có đủ tiền để mua những thứ nó ao ước cho nó chứ… Cho đến khi cuộc đời cô bắt đầu thay đổi, tác phẩm cô viết đột nhiên lại nhận được rất nhiều sự quan tâm từ độc giả. Bắt đầu có thêm tiền, cái ăn sẽ không còn khó khăn nữa nhưng tại sao? Tại sao ông trời lại không thương cô? Nửa tháng sau đó cô đột nhiên lại trượt chân ngã, đập đầu vào cạnh bàn mà chết tức tửi. Sau đó khi mở mắt ra, cô đã thấy mình bị Lâm Hồng (bà ta) hành hạ.

Cự Giải nhìn Song Tử im lặng, cảm thấy kì lạ, ánh mắt cũng khác đi. Thật sự không thể tin nổi là bị bắn ở bụng lại có thể mất trí nhớ, chợt cả hai giật mình khi một bên mắt của Song Tử chảy xuống thứ nước ấm nóng.

_ Này, làm sao đấy? – Cự Giải khó hiểu đưa tay trước mặt Song Tử huơ qua huơ lại.

_ A… Hả? – Song Tử giật mình, hai mắt to tròn nhìn Cự Giải, khuôn mặt không trang điểm của Song Nhi rất đẹp, đột nhiên lại hút hồn Cự Giải vài giây nhưng anh kiềm chế lại, lắc đầu.

_ K-không có gì… Lau nước mắt. – Cự Giải nói rồi quay đi, Song Tử đưa tay lên chạm vào mặt mình, đúng là có nước, liền nhanh tay lau đi.

Cự Giải anh quắc mắt nhìn Bảo Bình ra hiệu đi ra ngoài nói chuyện, Bảo Bình nhún vai rồi đứng lên rời đi. Song Tử nhìn theo, định nói rằng mình đói nhưng có vẻ không nên nói thì hơn vì bên cạnh đang có dĩa trái cây.

Cự Giải anh quắc mắt nhìn Bảo Bình ra hiệu đi ra ngoài nói chuyện, Bảo Bình nhún vai rồi đứng lên rời đi. Song Tử nhìn theo, định nói rằng mình đói nhưng có vẻ không nên nói thì hơn vì bên cạnh đang có dĩa trái cây.

Ở phía sau vườn, Cự Giải để hai tay vào túi áo blue của mình còn Bảo Bình thì đưa một tay vào túi quần, dựa tường.

_ Thật kì lạ, cô ta có thật là bị mất trí không thế? – Cự Giải nói, suy nghĩ về ngành nghề của mình, bị bắn ở bụng lại mất trí nhớ sao?

_ Đừng để bị lừa bởi con tắc kè hoa ấy, kiểu gì cũng để lộ mặt thật của mình thôi. – Bảo Bình nhếch mép, cuối xuống mân mê một đoá hoa hồng – loài hoa Trương Hồng Nhiên thích.

Cự Giải im lặng nhìn từng hành động của Bảo Bình, đâu phải mình hắn thích Hồng Nhiên, anh cũng thích cô ấy… Nhưng mãi mãi chẳng có cơ hội tiến xa hơn, vì… Bảo Bình hoàn toàn rất nghiêm túc trong mối quan hệ này, ban đầu còn cầu hôn Hồng Nhiên nhưng vì lí do nào đó mà bị Song Nhi kia ép phải đính hôn với cô ả. Cự Giải ban đầu rất vui vì hôn sự bị hủy, nhưng lại rất tức giận vì Song Nhi ra tay quá tàn độc với Hồng Nhiên…

_ Vào trong thôi. – Giọng anh nhẹ bẫn, bước đi trước, cơn gió nhẹ thổi qua thổi bay tà áo blue bay phấp phới, Bảo Bình cũng đứng lên, cười nhạt.

END chương 1 v:

Ai hóng không? :3

Pháp Luân Công Không Có “Nam Nữ Song Tu”

[MINH HUỆ 12-04-2014] Nhiều trang web chính thống của Trung Quốc gần đây đã đăng thêm một bài viết phỉ báng Pháp Luân Công. Câu chuyện tuyên bố rằng một người họ Tôn đã bị bắt vì có quan hệ tình dục với một số phụ nữ dưới cái lốt “chuyển gen và tu luyện trong ái tình.” Bài viết này cũng liên hệ các hành vi của ông ta với khái niệm “nam nữ song tu” và xác nhận rằng người họ Tôn là một người theo Pháp Luân Công.

Vụ việc này chỉ là một nỗ lực mới đây nhất được Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thực thi trong chiến dịch bôi nhọ Pháp Luân Công kéo dài 15 năm của mình. Mục đích là biện minh cho cuộc đàn áp tàn bạo đối với môn tu luyện ôn hòa này và tẩy não công chúng dẫn tới việc họ hiểu nhầm về Pháp Luân Công, đồng thời cũng ngăn chặn người dân Trung Quốc tiếp cận sự thật.

Pháp Luân Công đã được truyền ra công chúng vào năm 1992 tại Trung Quốc và kể từ đó đã lan rộng tới hơn 100 quốc gia trên khắp thế giới. Mọi người ở các lứa tuổi và dân tộc khác nhau đã được hưởng lợi từ việc tu luyện cả tâm lẫn thân. Pháp Luân Công đã được chào đón trên toàn thế giới. Nhưng ĐCSTQ không thể chịu đựng được mức độ phổ biến của môn tu luyện này cùng với sự thật là số lượng học viên Pháp Luân Công nhiều hơn số đảng viên của ĐCSTQ. Vì thế, vào năm 1999 nó đã tiến hành một cuộc đàn áp tàn bạo môn tu luyện và vẫn còn tiếp tục cho đến ngày hôm nay.

Các chiến dịch bôi nhọ diễn ra vào thời điểm ngày càng có nhiều người Trung Quốc đã biết sự thật về Pháp Luân Công cũng như quy mô và sự tàn bạo của cuộc đàn áp. Hơn 160 triệu người đã thoái khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó, kỷ lục có ngày lên tới hơn 100.000 người thoái xuất.

Vì ĐCSTQ gắng sức duy trì sự kìm hãm tư tưởng của người dân Trung Quốc thông qua một chiến dịch thận trọng trong việc kiểm soát thông tin nên nó đã bắt đầu nỗ lực mới nhất này – trò bịp bợm “nam nữ song tu” – vào tối ngày 10 tháng 04. Các trường hợp bị cáo buộc xảy ra ở tỉnh Hà Nam.

Nam nữ song tu là một phương pháp tu luyện đặc thù của Mật Tông Tây Tạng, hình thức tu luyện này tồn tại chủ yếu tại một số khu vực nhất định thuộc dãy Himalayas.

Sư phụ Lý Hồng Chí, nhà sáng lập Pháp Luân Công đã nói rõ trong Chuyển Pháp Luân: “Đặc biệt pháp môn Pháp Luân Đại Pháp chúng tôi, không có nam nữ song tu, cũng không giảng về nó. Vấn đề này, chúng tôi có nhìn nhận như vậy.”

Tất cả mọi bài viết trực tuyến mới được công bố gần đây về scandal tình dục tại tỉnh Hà Nam đều có chung luận điệu, dường như cùng xuất phát từ sự tuyên truyền của ĐCSTQ. Tuy nhiên, bất chấp nỗ lực của ĐCSTQ nhằm tạo liên hệ giữa người họ Tôn với Pháp Luân Công, hành vi của ông ta là trái ngược với các bài giảng của Pháp Luân Công.

Các học viên Pháp Luân Công đều là các thành viên bình thường trong xã hội. Họ có thể độc thân hay kết hôn. Quan hệ tình dục ngoài hôn nhân được coi là một tội và hành vi như vậy không được cho phép. Các học viên Pháp Luân Công nâng cao đạo đức của họ và cố gắng trở thành người tốt trong cuộc sống thường ngày. Ý tưởng cho rằng Pháp Luân Công khuyến khích quan hệ tình dục sai trái để cho các học viên đạt viên mãn là phi lý. Trang web Minh Huệ từng đăng nhiều câu chuyện về những người đã chính lại các mối quan hệ không đúng đắn của họ sau khi tu luyện Pháp Luân Công.

Kể từ khi lên nắm quyền vào 60 năm trước, ĐCSTQ đã luôn dựa trên những lời dối trá để bôi nhọ nhiều nhóm người khác nhau mà nó định đàn áp bằng bạo lực. Nhưng ngày mà tất cả những lời dối trá của nó bị phơi bày sẽ không còn xa nữa.

Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2014/4/12/法轮功没有”男女双修”-289918.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2014/4/13/176.html

Đăng ngày 08-05-2014; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Đọc Chap 12 : Song Tu (H)

**

Tuyên Lân nhìn vẻ mặt Tề Thiên Sủng, thở dài trong lòng. Lần này đối phương phỏng chừng sẽ thật sự hận hắn, bất quá chuyện này vốn không còn biện pháp nào khác.

Liên Hoa khai phá rất khó, mặc dù là dâm liên, ban đầu khai thác dễ chịu, thế nhưng muốn khiến dâm liên này biến hóa, có thể đạt đến hai người song tu, đó không phải là chuyện chỉ cần hai người cả ngày cọ xát liền được. Tuyên Lân cũng không phải thành tâm muốn bắt nạt đối phương.

Chuyện song tu tu chân của môn giáo tuy rằng bị các môn phái tu chân khác khinh thường, thế nhưng bọn họ không thừa nhận cũng không được, tu sĩ song tu nguyên khí tăng trưởng xác thực nhanh.

Sự kiện năm đó Tuyết Nguyệt phái suýt bị diệt, không phải do người khác đỏ mắt hoặc là nhìn bọn họ không vừa mắt, trái lại bởi vì cầu đệ tử Tuyết Nguyệt phái song tu không được mà gây ra.

Đệ tử Tuyết Nguyệt phái từ nhỏ tu tập các loại điển tịch song tu, thủ đoạn tự nhiên phi thường, đệ tử các môn phái có ý tứ song tu đều rất muốn được cầu thân môn đệ Tuyết Nguyệt giáo.

Trong đó dĩ nhiên cũng có người mang ý đồ xấu, năm đó một đệ tử thân truyền của môn phái lớn đánh cờ hiệu cầu thân, dự định sẽ ám kế khi môn đệ Tuyết Nguyệt giáo đạt đến đỉnh lô liền thải bổ. Nữ đệ tử Tuyết Nguyệt phái bị thải bổ mạnh mẽ, cuối cùng chết vô cùng thê thảm. Sự tình bại lộ, trưởng môn bọn họ ngược lại không chỉ không khiển trách đệ tử mình, mà còn nói xấu phái Tuyết Nguyệt là dâm tà chi đạo, liên hợp những môn phái khác vây công.

Tuyết Nguyệt phái không giao thiệp rộng rãi trên giang hồ, chỉ là phàm nhân, lòng người không đủ, tu sĩ cũng không phải đều là thánh hiền. Không biết là người nào đã đồn đại tiêu diệt Tuyết Nguyệt phái, một nữ tu của Tuyết Nguyệt phái bỏ mặc bọn họ chia cắt, động tà niệm, không chỉ không để ý tới tình cảm sư môn, trái lại còn bỏ đá xuống giếng. Một đời tu chân môn phái rốt cục đi đến lưu lạc bụi trần.

Phái tu chân không còn, sau này nhân gian mới xuất hiện Tuyết Nguyệt Thần giáo, nhờ vào lúc trước, một đệ tử trong phái nhận nhiệm vụ bảo vệ an toàn của điển tịch. Cho nên, một lần nữa đi tới con đường tu chân, không chỉ có là Tuyên Lân tâm tâm niệm niệm, đây cũng là tâm nguyện mấy đời qua của Tuyết Nguyệt Thần.

Tuyên Lân thừa nhận chính mình có chút nóng ruột, những thủ đoạn này nếu là đệ tử bên trong giáo, đều có thể rõ ràng thâm ý hắn, thế nhưng lỗ mãng dùng với Tề Thiên Sủng, chẳng trách đối phương muốn hiểu lầm, muốn oán hận hắn.

Trong lòng thở dài, Tuyên Lân lại không cùng Tề Thiên Sủng nói rõ, lúc này dù nói cái gì cũng đều là toi công, còn không bằng trước tiên làm tốt chuyện trước mắt, sau đó… Lại cẩn thận bồi thường cho y!

“Thiên Sủng, thả lỏng… Ngoan…” – Lỗ nhỏ phía trước không dung nhập tốt, bé nhỏ không nói, cũng cực mẫn cảm, hơn nữa chỉ cần hơi bị tổn thương, cả đời liền phá huỷ. Vì lẽ đó Tuyên Lân cực kỳ chầm chậm, cực kỳ cẩn thận.

Thế nhưng Tề Thiên Sủng không hề biết rõ tâm cơ của Tuyên Lân. Đối với y mà nói, đây rõ ràng là hành vi sỉ nhục, là chà đạp lòng tự tôn, thật trầm trọng.

“Ngươi không cần như vậy, còn cái gì nữa liền xuất ra đi, tiểu gia đây không sợ ngươi!”- Tề Thiên Sủng rõ ràng đau đến ứa mồ hôi lạnh, ngoài miệng lại không chịu xin khoan dung.

Tuyên Lân xem sắc mặt của đối phương, trong lòng biết tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp, đơn giản quyết tâm, tăng nhanh động tác trong tay.

Tề Thiên Sủng gắt gao cắn môi chịu đựng, dục vọng đã sớm bởi vì đau đớn mà mềm nhũn ra. Nhìn thấy trên mặt Tuyên Lân mang theo một tia xoắn xuýt nhìn về y, Tề Thiên Sủng không khỏi cười lạnh một tiếng: “Sao? Chơi khó chịu sao?”

“Thiên Sủng ngươi không nên như vậy, ta làm việc này cũng là vì muốn tốt cho ngươi, nếu ngươi…”

“Tuyên Đại giáo chủ hà tất cùng ta nói nhiều như vậy, ta bất quá chỉ là đồ chơi mặc ngươi giày xéo!”- Tề Thiên Sủng chính là đang nổi nóng, có cái gì tốt để nói, huống hồ trong lòng y vốn đối với Tuyên Lân rất oán hận. Nếu không phải vì người này, y hiện tại đã ôm mỹ nhân vào lòng rồi đấy chứ?

“Được được được, đã như vậy, ta cũng sẽ không cần thương tiếc nhỉ!”- Tuyên Lân trong lòng ngưng trọng một lát, lúc này cũng không kiềm được. “Ngọc thúc” trong tay đã sâu sắc khảm tiến vào bên trong lỗ nhỏ sưng đỏ, màu da non nớt cũng bị ảnh hưởng luôn rồi, thêm một cái xích vàng ở lối vào.

Một điểm máu tươi nhỏ trên mu bàn tay của Tuyên Lân, tay hắn liền run lên, hắn lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Tề Thiên Sủng.

Đôi mắt kia hẹp dài nhưng sáng sủa, ở ngày thường vô cùng linh động, giờ khắc này mang theo thống khổ cùng sự thù hận vô tận.

Tuyên Lân đưa ngón tay vuốt vào khóe miệng nhiễm một tầng đỏ tươi của Tề Thiên Sủng: “Hận ta sao?”

“Hừ!”

“Đã như vậy, vậy thì càng hận thêm một chút đi!”

Tuyên Lân dùng ngữ khí thật tàn nhẫn. Kỳ thực đáy lòng hắn đang gào thét, muốn mau nhanh giải thích rõ ràng, nói cho y biết bọn họ chính là luyện song tu thuật, người chưa có kinh nghiệm, căn bản không chịu được loại công pháp uy lực này. Nếu một mực phóng túng dục vọng, sợ rằng ngược lại sẽ bị hắn hút khô.

Như thế không chỉ sẽ không có nửa điểm lợi, ngược lại còn tiêu tán vì bị người khác tùy ý thải bổ đỉnh lô. Đến thời điểm đó, đừng nói nội công nhọc nhằn khổ sở luyện ra, chính là tinh khí toàn thân đều khó mà bảo vệ được, mạng nhỏ cũng nguy.

Mặc khác, Tuyên Lân cũng có lo lắng của chính mình. Tuyết Nguyệt Thần giáo tuy rằng thân ở phàm trần, cũng đem vết tích tu chân môn phái ở các đời che giấu hơn nửa, thế nhưng ai biết có thế lực kẻ thù tiềm ẩn trà trộn vào môn phái hay không. Một khi công pháp song tu bị tiết lộ, bị thế lực kẻ thù biết được, e sợ một lần nữa, tai ương lại ngập đầu.

Năm đó hai lần cùng giang hồ dùng binh khí đánh nhau, suýt chút nữa hủy diệt cơ nghiệp Tuyết Nguyệt Thần giáo, sư phụ của hắn – Nhâm giáo chủ lúc đó cũng là trẻ tuổi nóng tính, đến già thì cảm thấy thật vô nghĩa. Nếu cơ nghiệp bị hủy trong tay hắn, hắn làm sao còn mặt mũi đến cõi âm gặp tổ tông.

Tuyên Lân từ nhỏ liền bị sư phụ lải nhải những đạo lý này, phải bảo vệ bí mật đã khắc vào cốt tủy hắn.

Một mặt hắn muốn hướng về Tề Thiên Sủng thẳng thắn, dù sao người này chính là song tu đạo lữ với hắn. Mặt khác hắn bởi vì thân phận của Tề Thiên Sủng mà có phần do dự.

Nếu y là người bình thường, hắn đều có thể đem người bao vây, chậm rãi cọ xát mấy chục năm, không sợ hóa không được trái tim đối phương. Chỉ là thế lực phía sau Tề Thiên Sủng hiện tại vẫn không rõ, nhưng chỉ là vạn Mai sơn trang, đã là đối tượng không phải hắn có thể dễ dàng lay động.

Lời chưa kịp ra khỏi miệng, miễn cưỡng lại nuốt xuống. Hết lần này tới lần khác, khiến hắn thật khó chịu. Lại bị thái bộ bức bách không chịu thoái nhượng kia của Tề Thiên Sủng, nhất thời bụng đầy lửa giận, thủ hạ cũng không còn nặng nhẹ. Mà Tề Thiên Sủng cũng là giận hờn, biết rõ đối phương là buộc y lên tiếng, một mực không chịu yếu thế, hanh cũng không chịu rên một tiếng.

Hai người cứ đấu qua đá lại như vậy, đều vô cùng không dễ chịu. Tuyên Lân rốt cuộc cũng ràng buộc được Tề Thiên Sủng, dùng chỉ phong đứt đoạn kéo lại hồng trù của đối phương, hai cánh tay y đã hằn lên vài vệt hồng.

Tuyên Lân cố sức gạt đi cơn đau nhói quái dị ở đáy lòng, lần thứ hai thẳng tiến vào thân thể đối phương, đồng thời áp chế tứ chi đối phương, ép buộc đối phương há miệng, cùng hắn gắn bó quấn quýt.

Từng luồng từng luồng nhiệt lưu từ tứ chi kinh mạch chậm rãi tụ lên, chầm chậm lưu động, hết sức thoải mái, cảm giác này, Tề Thiên Sủng không phải lần đầu tiên cảm giác được.

Thời điểm y cùng Tuyên Lân giao triền lần trước, cũng đã phát giác được điểm này. Y tuy rằng không có kinh nghiệm gì, thế nhưng cũng không phải người ngu, cái cảm giác này khẳng định không phải người nào đều có thể nếm trải, đã như vậy, vấn đề chính là xuất hiện ở Tuyên Lân.

Vì lẽ đó tuy rằng bị Tuyên Lân ép buộc, thế nhưng đáy lòng y thật sự có chút hiếu kỳ, đồng thời y cũng từ đó hưởng thụ ngon ngọt, vì thế, y không tiếp tục ồn ào nữa. Dù sao y đã tiết nhiều lần, nếu bị Tuyên Lân tính toán, y sợ chính mình sẽ bị người ta phóng đãng mà chết.

Bất quá cảm giác lần này cùng với lần trước lại có điểm bất đồng thật lớn. Bên trong thư giãn có sảng khoái, bên trong sảng khoái lại mang theo dương khí, hơn nữa vị trí dương khí kia, tất cả đều tập trung ở phía sau.

Tuyên Lân bắt đầu tập trung động mấy lần, sau khi chân khí trong kinh mạch bắt đầu lưu động, rồi lại không chịu động nữa. Điều này làm cho y vừa vội lại vừa giận, tâm cảm thấy ngứa ngáy, chỉ ngóng trông đối phương có thể mạnh mẽ làm thêm mấy lần!